Xử lý loại người này, chủ nhiệm Chu nghe xong liền sợ hãi, nói tâng bốc, dùng dây thừng kéo đi dạo phố, loại này tình cảnh quả thực là ác mộng nhân gian mà, nếu là có một ngày ông ta cũng phải bị người dùng dây thừng nắm giống như dắt dê dạo phố trong thôn, vậy thì bộ mặt già này đều mất hết.
Xem xét liếc mắt nhìn Phương Tú Lệ một cái, cân nhắc một chút, đơn giản cắn chặt răng “Tôi chính là cán bộ trong huyện, các người muốn phê bình tôi, tôi cho các người đẹp mặt ”
Lời này vừa ra, mấy anh em chú bác trong nhà họ Tô rốt cuộc nhịn không được “Cán bộ, vậy ông thật đúng là có mặt mỗi, cái đơn vị nào chúng tôi tới đơn vị nói đạo lý, ở trong thôn người ta nói chuyện nói tới quần đều kéo là cái cái đạo lý gì.”
Đàn ông Ở nông thôn chịu không nổi phẫn uất nhất, Phương Tú Lệ ở bên ngoài không biết xấu hổ không quan hệ, đưa tới trong thôn chính là bà ta không phải.
Hơn nữa ai quản ông ta cán bộ hay không làm bộ chứ, “Loảng xoảng loảng xoảng” vài tiếng vang lớn, liền nghe thấy bên trong truyền đến tiếng đàn ông quỷ khóc sói gào thanh, vừa mới bắt đầu chủ nhiệm Chu còn ở xin tha, mặt sau cũng chỉ còn lại tiếng kêu rên.
Triệu Mạn sâu kín thở dài, này thật đúng là vang danh cả thôn mà
Sau khi trở lại chỗ ở của thanh niên trí thức thì tâm tình Triệu Mạn rất tốt, chờ tất cả mọi người đều ngủ hết cô click mở không gian hệ thống kiểm kê một chút ngạch trống của chính mình, tổng cộng có 985 khối tiền, cô dùng hai khối tiền mua một cây dăm bông trong cửa hàng không gian, một khối tiền mua một quả trứng luộc nước trà, nghĩ đã hết dầu gội rồi lại bỏ thêm một khối tiền mua một gói dầu gội, dự định ngày mai đi gội đầụ
Muốn trao đổi đồ bên trong hệ thống đều tham khảo thành quả lao động của người hiện đại làm tiêu chuẩn để tri trả, giá cả vật phẩm bên trong cửa hàng cũng tham khảo giá hàng hiện đại.
Dựa theo tiêu chuẩn này mà tính, cho dù Triệu Mạn tốn một chút tiền lấy được một số đồ thì chẳng bao lâu cũng sẽ hết.
Vấn đề là làm cách nào cô có thể trở về thành phố được đây?
Trong lòng bảo bảo khổ vô cùng, hệ thống có biết hay không?
Cho nên cô không chỉ phải nhanh đi vào trong thành phố mua mua mua, còn muốn vào trong thành phố tránh mặt, lấy phỏng đoán của cô thì nếu thoát ly được cuộc sống bán mặt cho đất bán lưng cho trời để đi làm việc khác sẽ có thu nhập cao hơn, trừ bỏ lao động đạt được kết quả bên trong hệ thống thì hiện tại trong thế giới này cô cũng vô cùng túng quẫn.
Lấy sự đối lập của những thanh niên trí thức khác, những thanh niên trí thức như Ngụy Mẫn Trương, Hồng Kỳ, mỗi tháng đều có người nhà gửi trợ cấp tới đây, có đôi khi là tiền, có đôi khi là phiếu, tết nhất lễ lạc không thể quay về nhà thì người nhà còn sẽ gửi chút đồ khô và quần áo tới.
Trái lại, hiện tại đã làm phó xưởng trưởng như ba Triệu, không chỉ không có gửi đồ vật bao giờ mà thậm chí ngay cả tiền hay phiếu cũng chưa từng gửi một chút, mỗi năm tới ngày tết, các thanh niên trí thức khác xách bao lớn bao nhỏ tới nơi ở của thanh niên trí thức, mà cô chỉ có thể cọ ăn cọ uống, trừ bỏ Trương Hồng Kỳ, Ngụy Mẫn thì những người khác cũng thường xuyên lấy ra từ số đồ gửi đến với số lượng không được nhiều lắm để chia cho cô một chút, đây cũng là nguyên nhân dưỡng thành cái tính cách thích cọ chút chỗ tốt từ người khác của nguyên chủ.
Cho nên sau khi cô đi vào thế giới này tận lực để những người khác chiếm chút tiện nghi nhỏ của cô, ví dụ như khi nấu ăn thêm chút nguyên liệu, nấu cơm mua chút gạo từ trong cửa hàng trộn vào, tóm lại là chỉ cần cô nấu cơm thì mọi người không chỉ được ăn ngon mà còn được ăn no.