Triệu Mạn bày vẻ mặt không nghĩ ra chút nào “Không quen biết, nói là có người đàn ông tới từ trong thành phố, nói tới để xem cái gì đó, không biết có phải tìm đối tượng cho chị Ái Hoa của con không, nhưng nhìn thì có vẻ không giống, bấy nhiêu tuổi làm dượng con còn được cơ, nhìn còn lớn tuổi hơn dì nhỏ của con, nhìn kìa, họ đi về phía bên kia.” Tay nhỏ chỉ vào phương hướng ruộng bắp ngoài kia.
Cô đang lén lút nội hàm nói Phương Tú Lệ và người đàn ông kia có chút gì đó.
Cô gái trẻ đương nhiên không hiểu, nhưng một người đàn ông và một người phụ nữ đi vào ruộng bắp có thể làm chuyện tốt gì, Vương Thúy Hoa cũng là người từng trải sao có thể không hiểu?
Làm trò trước mặt trẻ con, Vương Thúy Hoa vô cùng ghét bỏ hành vi của VTL, tuy rằng chồng bà ta đã chết được tự do hôn nhân nhưng Vương Thúy Hoa cũng là người từng trải, nếu như nói chuyện yêu đương tử tế thì cũng tốt thôi, ban ngày ban mặt đi vào trong ruộng bắp làm cái gì, đồng chí phụ nữ chúng ta chống nửa bầu trời không thể tự trọng một chút được sao?
Hơn nữa còn là người sống, lại ở trong thôn chính mình
Vương Thúy Hoa bị sự vô sỉ của Phương Tú Lệ làm cho kinh ngạc vô cùng, chuyện này quyết không thể để yên như vậy được
Sau khi tiễn Triệu Mạn về thì Vương Thúy Hoa đi tìm đến đại đội trưởng Phương Mãn Thương, mặt khác còn có mấy anh em chú bác nhà họ Tô, chuẩn bị đi vào trong ruộng bắp xem xem rốt cuộc là tình huống như thế nào.
Nếu dám làm quan hệ nam nữ loạn ở trong thôn Đào Hoa thì nhất định phải làm đôi nam nữ này đẹp mặt
Phương Tú Lệ căn bản không có coi nguyên chủ như người ngoài, cứ việc đây là vị thân thích quăng tám cây sào cũng không tới nhưng vẫn coi như Triệu Mạn là vật trong lòng bàn tay mình.
Nên nói như thế nào đây?
Người vùng huyện Tân Nguyên này đều không thích sinh con gái, có đôi khi mang thai con gái nhiều cô gái lén lút xử lý luôn, thời gian lâu rồi con gái địa phương vô cùng khan hiếm, này dẫn tới đám trai trẻ không dễ tìm đối tượng, dân bản xứ có đi tìm vợ gọi là “mua vợ”, cái từ “mua” này đã nói lên đám con trai địa phương mang tiền hỏi lễ ra ngoài là không thể lấy về được nữa, cho nên hiện tại trong nhà có con gái là có thể quyết định hướng đi tiền tài của một gia đình trong tương lai.
Thanh niên trí thức cũng không về được lại thành phố, ngày sau cũng phải lấy chồng, Phương Tú Lệ đã coi Triệu Mạn thành tài sản riêng của chính mình.
Hằng ngày tẩy não nguyên chủ nan
“Mạn Mạn à, cháu lại không có nhà mẹ đẻ giống như nhà chị Ái Hoa cháu, ở chỗ này dì chính là nhà mẹ đẻ của cháu, ngày sau cháu muốn đi tìm đối tượng cần phải để dì nhỏ trấn cửa ải cho cháu nhé.”
“Mạn Mạn này, về sau hôn sự của cháu đều do một tay dì lo liệu, nếu như cháu muốn dì nhỏ tìm cho cháu hộ gia đình tốt thì về sau phải tốt với dì một chút.”
“Mạn Mạn, mấy đứa con gái các cháu về sau lấy chồng phải trả của hồi môn về nhà mẹ đẻ, cháu lại không có điều kiện tốt như chị Ái Hoa, hiện tại người trong thôn có tìm đối tượng cũng không đi tìm thanh niên trí thức như các cháu, nhưng mà có dì nhỏ ở đây, sợ cái gì?”
Lời này mới ban đầu Triệu Mạn còn không có cảm giác gì, nhưng theo tuổi tác càng lúc càng lớn cảm giác nguy cơ cũng càng ngày càng nặng, cô biết căn bản mình không thể về lại được thành phố, mặc dù có về được thì vận mệnh cũng bị đám “anh trai” kia nắm trong tay, cho nên Phương Tú Lệ nói gì cô nghe nấy.
Nhưng nguyên chủ tuyệt đối không thể tưởng tượng được Phương Tú Lệ lại vì tiền mà bán cô cho một người đàn ông xấu xa như vậy.