Triệu Mạn xảo diệu vòng qua nơi có nhiều người, mới đi được vài bước đã nhìn thấy một người phụ nữ tóc ngắn, dẫn một người nam nhân trung niên bụ bẫm đi tới “Mạn Mạn, vừa rồi Ái Hoa gọi cháu tới, sao cháu lại không tới chứ, hôm nay Chu chủ nhiệm tới nhà, còn mang theo rất nhiều đồ ăn ngon nên dì mới bảo Ái Hoa gọi cháu tới nhà ăn cơm”.
Giọng điệu nghe rất thân mật.
Người phụ nữ tóc ngắn này chính là em gái của mẹ kế cô, Phương Tú Lệ, hai chị em đều là thôn dân thôn Đào Hoa. Phương Mạn Lệ có chút nhan sắc, thời trẻ dựa vào chồng để vào thành, đợi tới khi leo lên được Triệu Truyện Quýnh lại một chân đá văng người chồng cũ, thuận lợi từ công nhân thời vụ chuyển sang công nhân chính thức. Hiện giờ đã là một người thành phố chính thức, còn mạng của Phương Tú Lệ lại không tốt như vậy, gả cho Tô Lão Thật, sinh được hai đứa con trai và một đứa con gái, năm trước Tô Lão Thật đã chết, một mình Phương Tú Lệ nuôi nấng ba đứa con, hiện giờ con trai cả của bà ta đã cưới vợ, con trai thứ hai vẫn còn độc thân, trong nhà khá là nghèo.
Triệu Mạn còn chưa nói gì thì đôi mắt của người nam nhân kia đã nhìn chằm chằm vào cô, hỏi “Đây là đứa cháu gái kia của cô?”
Phương Tú Lệ cười rất nịnh nọt “Đúng vậy, tôi đã nói là con bé rất thanh tú mà, Mạn Mạn, mau chào Chu chủ nhiệm đi, Chu chủ nhiệm là chủ nhiệm Cách Ủy Hội trong huyện đó”.
Triệu Mạn ngoài cười nhưng trong không cười, cô mỉm cười, lên tiếng chào hỏi “Chủ nhiệm Chụ”
Tuy rằng con bé này còn nhỏ tuổi nhưng dáng vẻ vô cùng kiều tiếu, một đôi mắt ngập nước như biết nói chuyện, mặc dù đã nhìn không biết bao nhiêu người đàn ông cũng bị nụ cười này của cô câu mất đi linh hồn, tức khắc không phân rõ đông tây nam bắc, trong khoảng thời gian ngắn không nói ra lời trước mặt cô.
Phương Tú Lệ cũng nhìn ra được rằng chủ nhiệm Chu rất vừa lòng nên lặng lẽ đưa mắt ra hiệu cho chủ nhiệm Chu đi sang một bên nói chuyện.
Triệu Mạn thấy hai người ra chỗ khác thì xoay người rời đi.
Dù sao cũng là con gái trong thành phố nên gương mặt kia của Triệu Mạn nộn như có thể nhéo ra nước, đôi mắt đào hoa khi không cười cũng quyến rũ, tuy rằng còn nhỏ tuổi một chút nhưng tóm lại là có thể lớn lên được, chủ nhiệm Chu đã loạn như ma.
Mà chủ nhiệm Chu này, trong sách cũng từng nhắc tới, hóa ra là một người đàn ông góa vợ, là kẻ thích bạo lực tình du͙c, vợ ông ta thật ra cũng là do ông ta đánh chết, nhưng mà ông ta là một chủ nhiệm hội Cách Ủy huyện nên không ai dám đắc tội với ông ta thôi, cho nên việc này bị bao che cho qua. Về phương diện quan hệ nam nữ của chủ nhiệm Chu luôn luôn rất loạn, sau khi chơi chán bên trong huyện thành rồi thì muốn tới nơi mà có nhiều thanh niên trí thức tới, nhất là thôn Đào Hoa xem xem có đối tượng thích hợp hay không, sau đó thì đụng phải Phương Tú Lệ, chủ nhiệm Chu muốn hái đóa hoa tươi, Phương Tú Lệ muốn kiếm chút tiền lễ hỏi, vì thế dưới sự xúi dục của Phương Tú Lệ nên nguyên chủ đi theo chủ nhiệm Chu lớn hơn cô tận hai mươi tuổi.
Bởi vì lúc ấy nguyên chủ còn nhỏ tuổi nên không có cách nào lãnh chứng nên lấy danh nghĩa bảo mẫu ở lại nhà họ Chu, qua mấy năm sau khi chủ nhiệm Chu chơi chán rồi đi thông đồng với những người khác, sau đó đuổi nguyên chủ ra khỏi nhà, không có bằng cấp nên không có tư cách trở về thành phố, nguyên chủ lập tức biến thành hai bàn tay trắng chỉ có thể vào thành phố nhờ cậy cha mình.
Ai biết lúc này cha Triệu đã bắt đầu bị tổ chức điều tra, vì cứu người cha bội bạc cũng vì trở về thành phố mà nguyên chủ lại lần nữa hiến dâng thân thể của mình.