Theo hướng đi của cốt truyện, chính là nguyên chủ cùng Phương Đại Giang có một chút liên quan. Nguyên chủ trước khi bị bắt gả chủ nhiệm Chu đã từng đi tìm Phương Đại Giang cầu tình, nhưng lúc ấy tên này liền biểu hiện là mình lực bất tòng tâm, lý do chính là mẹ anh ta vẫn muốn anh ta đi lên huyện thành để tìm một cô gái lấy làm vợ, mặc dù anh ta còn không có nổi một công việc chính thức.
Đương nhiên về điểm này thì cô cũng hoàn toàn có thể hiểu được, rốt cuộc sự thật là thế giới này quá nghèo khổ bần cùng, Phương Đại Giang có thể vào thành liền tuyệt đối không nghĩ đến việc quay về quê cũ, muốn anh ta lại làm thanh niên trí thức, giấc mơ vào thành tiến hành được một nửa lại muốn lộn trở lại là điều hoàn toàn không thể.
Một khi đã như vậy, ngay từ đầu cô không nên đem hy vọng đặt ở trên người loại đàn ông như Phương Đại Giang.
Giọng điệu Phương Đại Giang mang theo vài phần vội vàng “Em muốn đi Đường Thành? Anh nghe người ta nói em muốn qua bên kia gả cho Hàn Cảnh Du, em hiểu biết anh ta là người nào không, lỡ như tới nơi đó anh không chịu nghe lời sắp xếp ở trong nhà thì em phải làm sao bây giờ, đồng chí Triệu Mạn, tuổi em không lớn, chuyện hôn nhân không cần gấp gáp như vậy đâụ”
Cũng không biết có phải do điều kiện Hàn Cảnh Du đích thực là quá tốt mà trong lòng Phương Đại Giang sinh ra cảm giác không cam lòng, dẫn đến oán hận với Triệu Mạn còn sâu sắc hơn những gì miêu tả trong sách.
Triệu Mạn ngẩng đầu, đôi mắt đeo trắng rõ ràng nhìn thẳng vào Phương Đại Giang, nghiêm trang nói nhảm “Anh quan tâm tôi làm cái gì, tôi cùng anh lại chẳng có quan hệ gì, dù anh muốn làm anh chồng của tôi thì cũng không cần thiết quản chuyện của tôi đâu ”
Phương Đại Giang ......
Anh ta vội vàng nói với Triệu Mạn “Ai bảo em là anh muốn làm anh rể của em?”
Triệu Mạn làm bộ mặt kiểu "anh đừng gạt tôi, việc đến nước này còn phải hỏi tôi saó nói “Đương nhiên là chị Ái Hoa nói, bằng không tôi vì cái gì muốn đi khỏi chỗ này, chẳng lẽ anh không phải vì ghen ghét chị Ái Hoa cùng Hàn Cảnh Du có hôn ước, cố ý lấy lòng tôi rồi muốn cho tôi gả cho Hàn Cảnh Du sao, hiện tại các anh có thể bên nhau như ý nguyện rồi, chúc mừng nhé.”
Vẫy vẫy tay.
Phương Đại Giang nửa ngày không phục hồi tinh thần, cái gì kêu hắn thích gì Ái Hoa, hắn khi nào thích gì Ái Hoa, Triệu Mạn rốt cuộc nói cái gì.
Tính lại, dù sao đi là phải đi rồi, không bằng làm cho bọn họ tương thân tương ái, Ái Hoa không phải vì Phương Đại Giang nên mới từ bỏ Hàn Cảnh Du hay sao?
Triệu Mạn ở trong cửa hàng không gian mua mấy gói mì ăn liền, mấy cây giăm bông, hai gói kẹo đại bạch thỏ, mấy gói đường đỏ, mấy chục quả trứng gà. Cô còn cẩn thận đem vỏ bao bì mì ăn liền đem hủy thi diệt tích, đặt từng mặt bánh bột ngô ngăn gắn vào trong túi, vỏ bao bì đường đỏ đổi thành giấy bọc. Câu cá là phải dùng đủ mồi câu, thật vất vả trở về một chuyến, cũng phải thể hiện một chút trước mặt tra ba. Trứng gà để lại một ít cho đội thanh niên trí thức, nhóm thanh niên trí thức không nuôi gà nên rất ít khi ăn được trứng gà. Còn lại, cô đem mười quả trứng gà, một gói đường đỏ là cho Vương Quế Hoa, nhìn lại phải công nhận mẹ ruột lão đại đối xử với nàng rất tốt, khẳng định sau này bà càng yêu thích cô hơn.
Có mấy thứ này, việc chuẩn bị đi Đường Thành cuối cùng cũng xong xuôi.
Ngoài ra, cô dùng 50 xu tiền đi huyện thành chụp ảnh một bức ảnh chân dung đây là yêu cầu mong muốn của người Hàn gia.
Rất nhanh, đã đến thời gian Triệu Mạn phải đi.