Chương 2
từ bên trong bước ra.
Nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông, Tống Noãn khẽ mỉm cười với anh “Đã lâu không gặp, Thiếu tướng Cố.” ….
Lời tác giả 1 Đây là câu chuyện gương vỡ lại lành sau khi ly hôn của một cuộc quân hôn hôn nhân trong quân đội , để mọi người hiểu được sự vất vả của những người làm vợ quân nhân.
2 Quân hôn không thể ly hôn nghĩa là nếu phía quân nhân không đồng ý ly hôn thì cuộc hôn nhân này không thể chấm dứt, nhưng một khi phía quân nhân đồng ý, quy trình ly hôn có thể bắt đầụ 3 Cốt truyện và H đi song song.
Cố Thời tay cầm bật lửa và điếu thuốc, vì đến vội vàng nên trên người vẫn mặc bộ quân phục rằn ri; nhìn thấy Tống Noãn trở về, cơn thèm thuốc lập tức tan biến.
“Đã lâu không gặp Thiếu tướng Cố.” Tống Noãn chủ động chào hỏi, cố ý gọi anh là Thiếu tướng; bước đến trước mặt anh, cô còn khẽ mỉm cười “Tôi cứ tưởng lần gặp lại tiếp theo sẽ là lúc tham gia tang lễ của Thiếu tướng Cố cơ đấy, không ngờ mạng Thiếu tướng Cố lại lớn thật đấy, sống cũng khá lâụ” Cách nhiều năm lại nghe thấy những lời mỉa mai chế giễu của người phụ nữ này, Cố Thời chỉ cảm thấy thời gian trôi như bóng câu qua cửa sổ, chớp mắt một cái...
bọn họ ly hôn vậy mà đã chín năm rồi.
Ở khoảng cách gần thưởng thức khuôn mặt xinh đẹp này của cô, mặc dù thường xuyên nhìn thấy trên tivi, nhưng không thể không nói cô của tuổi 30 nhìn cuốn hút hơn hẳn so với tuổi 20, đặc biệt là ánh mắt và hàng chân mày, đã phai đi sự ngây ngô, tăng thêm vài phần trưởng thành và quyến rũ.
Vừa nghĩ đến dáng vẻ kiều mị của cô khi bị anh đè dưới thân ngày trước, Cố Thời chợt cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
“Nhìn cái gì mà nhìn, có nhìn nữa thì cũng không phải là vợ anh đâụ” Tống Noãn bực bội lườm anh một cái “Mau đi hút thuốc của anh đi Cố, tôi rất đói, phải vào ăn cơm đây.” “Em có thể gọi anh là Cố Thời giống như trước kia.” Giọng Cố Thời trầm thấp, ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên khuôn mặt cô.
“Trước kia là trước kia.” Nụ cười trên mặt Tống Noãn biến mất, khôi phục lại vẻ lạnh lùng vốn có “Bây giờ là bây giờ.” Cô lướt qua anh, đưa tay vặn tay nắm cửa, rõ ràng là không muốn giao tiếp quá nhiều với anh nữa.
Khoảnh khắc Tống Noãn lướt qua vừa rồi, một mùi nước hoa nồng nàn xộc vào khoang mũi anh, không còn là mùi hương nhàn nhạt như trước kia nữa.
Quả nhiên là đã thay đổi rồi.
Cô của trước kia là đóa bách hợp thanh tao, còn bây giờ...
lại là đóa hồng có gai.
Cố Thời dập tắt đi những ảo tưởng không nên có, nhét điếu thuốc và bật lửa vào túi quần, sau khi mở cửa cho cô, anh cũng bước theo vào trong.
Người nhà họ Tống thấy hai người cùng nhau bước vào, bầu không khí trò chuyện rôm rả ban đầu bỗng chốc im bặt.
Đường Phàm thấy con gái gặp lại chồng cũ đã ly hôn nhiều năm mà không có phản ứng gì lớn, tảng đá đè nặng trong lòng mới coi như được buông xuống, bà vội vàng gọi họ ngồi xuống ăn cơm “Thức ăn sắp nguội hết rồi, mau qua đây ăn cơm trước đi.” “Vẫn là mẹ biết thương con nhất.” Tống Noãn vui vẻ bước tới ngồi cạnh mẹ, cầm đũa lên gắp thức ăn bắt đầu ăn, hoàn toàn coi Cố Thời như không tồn tại.
Trước khi Cố Thời đến Lực lượng Gìn