Hỗn Loạn
Chương 8
⬅ Trước Tiếp ➡

Đúng rồi, có chừa đồ ăn cho Minh Hạo không?" Phó Lệ Giai hỏi.
"Có, mọi người yên tâm ăn đi." Nghe Lâm An Nhàn trả lời xong, bốn người cũng không còn ngại ngùng nữa, trừ cha chồng Phó Nham uống vài chén rượu, ăn chút ít đồ ăn, ba người con lại ăn uống không chút lưu tình tất cả đều cuốn sạch sẽ.
Lâm An Nhàn vốn ăn cơm cũng chậm, hơn nữa cũng không thể không biết xấu hổ mà giành ăn, kết quả là ăn chưa được bao nhiêu thì đồ ăn đã không còn, lúc này Vương Thu Dung chuẩn bị tiếp tục chơi, vì thế Lâm An Nhàn đành phải đứng lên đem bát dĩa trên bàn dọn dẹp xong xuôi, cô ở phòng bếp rồi tiếp tục ăn hết nửa chén cơm còn sót lại của mình, sau đó lại đem phòng bếp đều lau chùi sạch sẽ mới đi ra.
Từ phòng bếp đi ra Lâm An Nhàn cảm thấy xương sống, thắt lau đau nhức, cô muốn trở về phòng nằm nghỉ chốc lát.
"An Nhàn à, cô đi đâu vội vậy?
Lại đây ngồi một chút, tôi có việc muốn nói với cô nói." Vương Thu Dung ngoắc kêu Lâm An Nhàn đi qua.
Lâm An Nhàn đành phải đứng ở bên cạnh bàn mạt chược chờ Vương Thu Dung giao cho công việc, bàn mạt chược bàn này đã chiếm hết chỗ rồi còn chỗ nào mà ngỗi được đây.
"Vừa rồi chị cả, chị hai cô đều khuyên tôi, tôi nghĩ cũng đúng, nhà chúng ta không thể hẹp hòi với bà ấy được, không phải bà ấy muốn khoe khoang sao?
Vậy tôi sẽ cho bà ta vừa ý, mai tôi sẽ gọi điện thoại cho bà ấy hẹn thời gian, kêu Dương Quân cứ mang bạn trai cô ta đến cho chúng ta xem thử " Lâm An Nhàn vẫn đứng đó không lên tiếng, không biết Vương Thu Dung rốt cuộc muốn nói cái gì, theo lý thuyết chuyện này cũng đâu có liên quan đến cô.
"Tuy nhiên không biết đối phương rốt cuộc là người như thế nào, nhà chúng ta cũng không thể để cho người ta xem thường, đến lúc đó cô đem phòng ngủ dọn dẹp một chút, nhà dì cô rộng chưa đến 50 mét vuông, nhìn thấy thật chật chội, người thông minh chỉ cần nhìn thôi cũng biết nhà chúng ta hơn nhà bọn họ rồi Chờ tôi hẹn xong thời gian cô chịu khó một chút, dù sao người tới là khách, ngày đó cô làm thêm nhiều món thức ăn, đãi khách cho tươm tất, đã biết chưa?" "Vâng con biết rồi, mẹ.
Chờ sau khi mẹ hẹn xong ngày, con sẽ chuẩn bị, ngày mốt con phải trực đêm, chờ lúc được nghỉ con sẽ dọn dẹp nhà cửa gọn gàng lại.
Nhưng nếu nấu ăn thì con cũng không dám chắc là mình sẽ làm tốt, mẹ cũng đã thưởng thức qua rồi đấy ạ." Đồ ăn mình làm, bất quá thì hương vị cũng bình thường, cô phải nói trước đừng để đến lúc đó cô làm không ổn rồi dẫn đến giận cô.
"Không sao đâu, cô cứ làm đi, cũng không phải làm cho chồng cô nên cô cũng đừng lo lắng." "Vâng, mẹ, nếu không có chuyện gì khác con trở về phòng đây." Lâm An Nhàn bây giờ muốn nghỉ ngơi một lát.
"Đi, đi." Vương Thu Dung giao việc xong cho con dâu giọng điệu lại bắt đầu có chút bực mình.
Trở về phòng, Lâm An Nhàn nằm ở trên giường cảm thấy mình vẫn chưa ăn no, thật ra cô rất thích ăn thịt, nhưng vừa rồi ăn được một chút mà thôi, nghĩ lại có chút chút buồn bực, nhưng cô đành an ủi chính mình, coi như giảm béo đi.
Bởi vì rất mệt mỏi, cho nên tuy rằng tiếng ồn do âm thanh chơi mạt trược ở bên ngoài, Lâm An


⬅ Trước Tiếp ➡