Hỗn Loạn
Chương 6
⬅ Trước Tiếp ➡

Mở mắt ra thấy Phó Minh Hạo, hắng giọng nói "anh đã về rồi, em đi làm cho anh ăn chút điểm tâm." Phó Minh Hạo uống không ít, đứng cũng lảo đảo "Làm thức ăn làm gì, anh không ăn, sao em còn chưa ngủ, không phải nói đừng chờ sao, nhanh trở về ngủ đi." Lâm An Nhàn đứng lên giúp Phó Minh Hạo trở về phòng, vào phòng mất sức chín trâu hai hổ mới giúp anh ta đem quần áo cởi ra, Phó Minh Hạo túm Lâm An Nhàn hôn một cái, từ từ nhắm hai mắt cười ha hả "Vợ, em rất tốt với anh." nói chưa hết lời liền thở khò khè ngủ.
Lâm An Nhàn nhìn đồng hồ đã hơn hai giờ khuya, lại nghe tiếng ngáy thật lớn biết mình lại không thể ngủ được, vì thế đành tắt đèn nằm ở trên giường mở to mắt ngẩn người.
một đêm không ngủ, thấy cũng đã gần năm giờ sáng, Lâm An Nhàn thấy cũng nằm không được liền rời giường đi vào toilet, lúc này cha mẹ chồng đều chưa rời giường, nếu không lại đến giành toilet với cô, có đôi khi bởi vì cô sợ muộn mà mặt cũng phải đợi đến công ty mới rửa.
Nhìn bộ dáng tiều tụy của mình trong gương, Lâm An Nhàn có chút khổ sở, cô chỉ mới 29tuổi, nhưng từ sau khi kết hôn cô không có thời gian làm đẹp, cũng không dư tiền mua quần áo cùng mỹ phẩm bảo dưỡng.
Nhưng sự thực việc cô luôn không có tinh thần như thế này, ngoài chuyện cha mẹ chồng chơi mạt chược ở bên ngoài vào lúc mình đang ngủ ra, còn có khi phải trực ca đêm, dẫn đến sáng hôm sau vì mệt mỏi dậy muộn, ba mẹ chồng cô sẽ nói gần nói xa là cô lười biếng, vốn không thể giống như khi còn con gái thong dong tự tại như ở nhà với ba với mẹ Chuẩn bị xong mọi thứ, trở về phòng thấy Phó Minh Hạo còn đang ngủ say, liền nhẹ nhàng mở tủ quần áo, tùy ý tìm bộ quần áo mặc vào,quần áo của cô cũng chỉ có vài món, quý nhất cũng chính là bộ đồ mua lúc kết hôn một bộ đến700, nhưng bởi vì màu sắc tươi sang nên cô không mặc nhiều, mấy món khác đều là hàng chợ rẻ tiền, dù sao thì mình cũng đã kết hôn, hơn nữa bình thường do công việc của cô cũng không có cơ hội được mặc quần áo đẹp, thôi thì tiết kiệm chút tiền, tương lai còn dùng để mua nhà.
Có thể cùng Phó Minh Hạo mua được một căn hộ, chuyển ra ngoài sống một mình, có thể nói đây là tâm nguyện lớn nhất của Lâm An Nhàn, trước khi kết hôn tuy rằng biết sẽ sống chung với ba mẹ chồng không được tiện lắm, nhưng phải có sống cùng nhau mới biết được khó khan đến mức độ nào.
Mẹ chồng Vương Thu Dung cũng không phải là một người phụ nữ tầm thường, bất cứ việc gì cũng đều quản đông quản tây, lúc nói chuyện cũng không hề kiêng nể gì.
thật sự cũng không phải chỉ có Vương Thu Dung như vậy, Phó gia trừ Phó Minh Hạo có tính cách hơi đỡ một chút thì những người còn lại đều có vẻ khó ở chung, ngay cả bản thân cô, phải qua một thời gian thật lâu mới có thể thích ứng được.
Như thường ngày, Lâm An Nhàn xuống xe buýt công cộng chậm rãi đi về nhà, chưa kịp vào cửa chợt đãnghe thấy rất nhiều tiếng cười đùa phát ra từ trong nhà, lặng lẽ thở dài, lấy ra chìa khóa mở cửa.
"An Nhàn đã về rồi." Chị hai là Phó Lệ Na cười chào hỏi với Lâm An Nhàn.
"Dạ, em mới về, mọi người ăn cơm chưa?" Lâm An Nhàn


⬅ Trước Tiếp ➡