Hoàng Ân cất bộ đàm, vẻ mặt nghiêm nghị bước nhanh về phía phòng nghỉ. Ngoài cửa, giọng quản lý trực ban vang lên, cố gắng giữ Thanh Loan, Thanh Loan thì đang ném bất cứ thứ gì có thể.
Hoàng Ân đột nhiên mở cửa, khiến quản lý trực ban và Thanh Loan giật mình. Thanh Loan đột nhiên cứng đờ người.
Anh ta nheo mắt nhìn hai người. Anh bước đến gần Thanh Loan, hạ thấp giọng nói: "Trông cô không say lắm. Cô đang giả điên đấy à?" Thanh Loan bị phát hiện, lại bắt đầu nói bằng giọng điệu nịnh nọt: "em chỉ muốn ăn cơm với anh thôi."
"Không hứng thú." Hoàng Ân lạnh lùng từ chối.
Quản lý trực kéo Hoàng Ân sang một bên, thấp giọng nói: "Thanh Loan đã thèm muốn thân thể của anh rồi. Lần này thì hy sinh đi. Dù sao thì, không ăn thịt trong miệng cũng uổng công.Cứ để cô ta muốn gì được nấy."
Hoàng Ân lạnh lùng từ chối: "Nhỡ sau này cô ta cứ bám lấy tôi thì sao? Hơn nữa, trong nghề của chúng ta, ăn cỏ trong vườn nhà mình là điều cấm kỵ."
"Cô ta tự nguyện. Anh cứ nói với cô ta là tình một đêm, chỉ một phát, sau này không được bám lấy anh nữa. Tôi nghĩ cô ta chỉ muốn thử anh thôi. Trước giờ cô ta đâu có bám lấy anh.Dù sao doanh Kim Tuyền từ tiếp khách của Thanh Loan đang đứng đầu quán Bar đấy" Quản lý nhỏ giọng nói.
"Anh nói cứ như tôi là trai bao vậy." Hoàng Ân ấn huyệt thái dương, cảm thấy đau đầu.
Quản lý trực ban khoanh tay van nài Hoàng Ân: "Đi nói chuyện với cô ta đi. Cô ta làm ầm ĩ mấy ngày nay rồi, không thể để cô ta tiếp tục được nữa. Hôm nay làm việc tốt đi!"
Hoàng Ân lạnh lùng nhìn anh ta. Anh ta dám nói toạc móng heo ra, chẳng trách anh ta là quản lý trực ban.
Anh bước tới chỗ Thanh Loan và nói: "Muốn ăn khuya với anh không?"
Thanh Loan lập tức nhìn anh với ánh mắt quyến rũ: "Vâng, anh Hoàng Ân, được ạ?"
Hoàng Ân hơi nhếch môi: "Sau đó?"
"Để xem chúng ta có thể uống trà ở nhà anh hay tắm ở nhà em nhỉ?"
Hoàng Ân nheo mắt nguy hiểm nói: "Sau bữa khuya này, cô đừng quấy rầy tôi nữa được không?"
---
Nhiệm vụ đã được giao, Hoàng Ân liền phái đám Kim Tuyềnộc hạ đi gọi phó quản lý khách sạn, Minh hắn trông coi chỗ này trong khi mình đi Kim Tuyền tiền.
Hắn về nhà, thay quần áo, mặc nguyên bộ đồ đen. Hắn, Đại và Minh lái xe đến quán quen của Thạch. Sau hai tiếng chờ đợi, cuối cùng họ cũng đợi được đến khi Thạch say khướt từ quán ăn bước ra.
Đại dừng xe bên cạnh hắn và đạp phanh gấp. Minh mở cửa xe, đập mạnh Thạch xuống, rồi bịt miệng hắn lại, đẩy hắn vào trong xe.
Thạch hoảng hốt, vung tay về phía những nắm đấm đang lao tới, hét lớn: "Các người là ai? Ai cử các người đến đây?"
Hoàng Ân nắm lấy cằm hắn, hung hăng nói: "Thạch, mầy đã ký bao nhiêu hóa đơn ở khách sạn, ngủ với gái đẹp, lại còn vui vẻ nữa. Chẳng phải đã đến lúc phải trả tiền rồi sao?"
Nói xong, Đại đập một xấp hóa đơn vào mặt Thạch. Sau khi đọc từng chữ một, Thạch dịu giọng nói: "Hiện tại tôi chỉ có 50 triệu. Nếu không, anh cứ lấy trước đi."