Chương 9
nhân kém hiểu biết, chẳng ngờ rằng khi ông ta gặp nàng, Lý Hoán Vĩ mới hiểu được dung mạo quả là vũ khí kinh người.
Lòng dạ nàng như rắn rết, đế vương nhìn qua tràn trề sức sống thực chất bên trong đã sớm thiết hụt, nếu như Lý Hoán Vĩ không tới thì e rằng mấy tháng nữa sẽ đột tử mà chết.
Lý Hoán Vĩ nói ra tất cả, thái y khám xong cũng cho ra kết luận căn cơ hoàng đế bị hao tổn nghiêm trọng.
Cuối cùng chút thương tiếc mà Lý Cảnh Hòa dành cho Lô Vãn cũng tiêu tán hết, suốt đêm hôm ấy ông ta truyền Thịnh Tuyết Tản vào cung.
Lúc đó đã là cuối thu, sau khi hoàng đế rời đi, tấm cung vốn náo nhiệt lập tức trở lên quạnh quẽ, Lô Vãn ngồi trước bàn viết một lá thư.
Nàng viết xong thì cầm lên đọc lại một lượt, nhưng cuối cùng không gấp lại gửi đi mà lại đưa tới bên dưới ngọn lửa.
Ngọn lửa nhanh chóng bén lên trang giấy đốt sạch lá thư kia thành tro xám.
Nàng cũng giống như lá thư kia vậy, mọi chuyện bại lộ, cái chết là kết quả đã định trước của nàng.
Nàng để cho Lê Nô xuất xung suốt đêm quay trở về Vân Điền.
Lê Nô khóc như mưa chẳng qua tâm ý Lô Vãn đã quyết, bắt buộc nàng ấy phải rời đi ngay trong đêm, nếu không nàng sẽ lập tức treo cổ trước cửa cung.
Lê Nô ôm theo số bạc được Lô Vãn chuẩn bị theo đường nhỏ rời đi, mỗi một bước nàng ấy lại quay đầu lại một lần.
Trời thu cô tịch, cuối cùng chỉ còn lại một mình Lô Vãn, nàng nhìn hình trăng lưỡi liềm phá tяên trời cao không biết con đường phía trước sẽ ra sao, tên hoàng đế kia sẽ dùng cách gì để tra tấn nàng đây?
Liệu rằng nàng có giống như mẫu phi năm đó nhận hết vũ nhục mà chết hay không?” Lô Vãn vẫn luôn nhớ rõ mẫu phi mình bị lột sạch treo lên trước tường thành.
Nữ nhân khuynh thành bởi vì thuộc về nam nhân tiểu quốc mà dẫn tới họa sát thân.
Thịnh Tuyết Tản chạy tới rất nhanh.
Một đám hoạn quan thân thể cường tráng của Tây Xưởng nhanh chóng xông vào tẩm cung, Thịnh Tuyết Tản cầm đầu lại mang gương mặt trắng nõn âm tàn, hắn như rắn độc quan sát Lô Vãn từ tяên xuống dưới.
“Nương nương, mời đi.” Giọng nói Thịnh Tuyết Tản không bén nhọn giống như những thái giám khác mà mang theo âm sắc của thiếu niên chưa vỡ giọng, không hề xứng đôi với bề ngoài của hắn.
Lô Vãn không chống cự, nàng theo bọn họ lên xe ngựa đi thẳng tới Tây Xưởng.
Tây Xưởng này u ám hệt như đám thái giám kia.
Thịnh Tuyết Tản dẫn Lô Vãn vào cửa để cho những tên thái giám còn lại ở bên ngoài.
Trong phòng ngoại trừ mấy ngọn đèn dầu lờ mờ thì có một cái bàn vuông và một chiếc giường ván gỗ.
“Mời nương nương.
Bệ hạ yêu cầu nghiệm thân.” Thịnh Tuyết Tản nói.
Nghiệm thân?
Lộ Vãn hiểu rõ, nếu như biết trước có ngày này nàng đã không dùng thuốc mê hoặc Lý Cảnh Hòa, miễn cho hôm nay phải chịu tội.
Lô Vãn đáng thương nhìn Thịnh Tuyết Tản, dung mạo vẫn luôn là vũ khí sắc bén của nàng nhưng ai ngờ Thịnh Tuyết Tản lại là thái giám.
Ánh mắt hắn nhìn nàng không hề nổi lên bất cữ gợn sóng này, hắn cũng không hề thúc giục mà cứ yên lặng nhìn chằm chằm vào nàng như vậy.
Lô Vãn nghiến răng, nàng đành phải ngồi lên tяên giường gỗ cởi giày ra sau đó ngả người nằm xuống.
“Thịnh đô đốc muốn làm thế nào?” Lô Vãn hờn dỗi mở miệng hỏi.
“Mời nương nương cởi nội khố, tách mở chân ra.” Thịnh Tuyết