Chương 14
sai người chuẩn bị nước ấm.
Lô Vãn nhanh chóng tắm rửa cơ thể sạch sẽ.
Thịnh Tuyết Tản nói muốn điều tra chuyện nàng hạ độc, kỳ thật việc này rất khó, nguyệt hoa phấn vốn rất khó tìm, chỉ cần nàng nói rằng đó là thứ mình dùng từ nhỏ không hề biết nó lại tương khắc với vật khác tạo thành thương tổn cho hoàng đế thì sẽ không ai buộc tội nàng được.
Chẳng qua tên thuật sĩ Lý Hoán Vĩ kia, Lô Vãn híp mắt bắt đầu suy nghĩ đối sách, cuối cùng bởi vì trải qua một ngày tâm tình lên xuống thất thường nàng ngủ quên mất.
Tuy nói là Thịnh Tuyết Tản tra án, nhưng thực tế hắn không hề tới phòng Lô Vãn mà ngược lại còn đối chọi gay gắt với Lý Hoán Vĩ.
Lý Cảnh Hòa phát hiện đệ đệ ruột và thái giám của bản thân càng ngày càng mâu thuẫn với nhau thì lại đột nhiên nhớ Lô Vãn.
Dù mỗi đêm ông ta có ngủ ở cung nào thì cũng không khỏi nhớ tới từng nụ cười, từng cái nhăn mày của Lô Vãn.
Nếu như Lô Vãn là rắn độc thật, vậy có phải chỉ cần chặt đứt răng độc của nàng là có thể tiếp tục chung giường chung gối?
Lý Cảnh Hòa hạ lệnh cho Thịnh Tuyết Tản tối nay đưa Tô Vãn hồi cung.
Lý Hoán Vĩ ở bên cạnh tức tới giậm chân, chẳng qua Lý Cảnh Hòa không tin, một vương gia không quyền không thế như ông ta cũng chẳng thể làm gì.
Quả thật độc phấn của Lô Vãn có tác dụng mê hoặc thần chí của con người, Lý Cảnh Hòa sớm đã nghiện rồi, mấy ngày nay ông ta không nhịn thấy nàng cả người không khỏi trở nên bồn chồn bứt rứt.
Cho dù Lý Cảnh Hòa biết trước là vực sâu thì cũng vẫn muốn tiến lên.
“Chuyện ta hứa đã làm được rồi, ngươi mau thu dọn đồ đạc hồi cung thôi.” Đây là lần đầu tiên Thịnh Tuyết Tản bước vào trong phòng Lô Vãn suốt bao nhiêu ngày qua.
Lô Vãn: “Ta thỉnh cầu đại nhân dẫn ta hồi cung bao giờ thế?” Nàng nói xong thì nhẹ nhàng cầm lấy vạt áo Thịnh Tuyết Tản.
Để che dấu tội trạng, Lô Vãn sớm đã tiêu hủy hết tất cả độc phấn và thuốc mê, nếu như bây giờ nàng về cung, tất nhiên sẽ phải đối mắt với cảnh hoan lạc hàng đêm.
Lô Vãn không thể chấp nhận được việc mình phải ủy thân cho kẻ thù giết cha giết mẹ, nàng thà nương tựa vào một tên hoạn quan còn hơn.
Thịnh Tuyết Tản cau mày: “Nương nương có ý gì?
Ước muốn của nương nương không phải tiếp tục hưởng thụ vinh hoa phú quý hay sao?”” Đây là kết luận hợp lý nhất mà hắn có thể đúc kết ra sau vào đêm suy nghĩ.
“Không phải.” Lô Vãn có hơi nôn nóng, nàng không muốn phải tiếp tục nịnh hót lấy lòng Lý Cảnh Hòa nữa.
Lô Vãn đứng thẳng dậy tiến sát lại gần Thịnh Tuyết Tản, dáng người hắn cao gầy, Lô Vãn chỉ cao tới bả vai hắn.
Nàng vươn hai tay vòng qua cổ hắn, hơi thở phả vào tяên cổ Thịnh Tuyết Tản: “Ta không muốn những thứ đó, ta chỉ muốn đại nhân thương ta.” Giọng nàng du dương mà lại chua xót, nếu như thay bằng nam tử bình thường có lẽ sớm đã đầu hàng rồi, thế nhưng ai bảo Thịnh Tuyết Thản lại là hoạn quan, dục vọng của hắn giống như cũng bị cắt đi cùng với thứ bên dưới kia.
Trước đây ở Vân Điền, Lô Vãn có nghe cung nhân nói qua hoạn quan trong kinh đô đều là những kẻ không có nhân tính.
Chẳng qua hiện giờ Lô Vãn cũng không còn đường để đi, nàng chỉ có thể đánh cược Thịnh Tuyết Tản hạ thủ lưu tình với mình không đẩy nàng đi trong lúc