Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

còn chỗ dựa, nàng chỉ còn duy nhất dung mạo này, đối diện với Thịnh Tuyết Tản nàng chỉ có thể cắn răng đi cược một lần.
Thịnh Tuyết Tản kiểm tra xong thì rút tay về, tяên đầu ngón tay hắn còn dính vệt máu đỏ.
Hắn cau mày nhìn Lô Vãn nổi lên sát tâm.
Lô Vãn nằm tяên giường, quần lót còn chưa kéo lên, mái tóc đen xõa tung ra, nàng nằm yên ở đó nghiêng đầu nhìn hắn nói: “Thịnh đốc chủ, ngài cứu ta với.” Chỉ cần nàng khẽ cau mày Diêm Vương cũng có thể biến thành Bồ Tát.
====================================================================== Thịnh Tuyết Tản vào cung bẩm báo nói rằng thân thể Lô Vãn không còn trong sạch nữa.
Hắn đứng trước mặt hoàng đế quỳ gối xuống đầu cúi thấp, người có địa vị cao nào ai để ý tới tâm tư của một tên hoạn quan, bọn họ chẳng hề biết được tấm khăn dính máu xử nữ của Dao phi nương nương đang đặt ngay trong vạt áo của Thịnh Tuyết Tản.
Chính hắn cũng cảm thấy bản thân điên rồi, tяên đương tới đây, hắn cầm chiếc khăn dùng để lau máu tяên ngón tay hồi nãy muốn vứt đi mấy lần, thế nhưng cuối cùng hắn lại nhét nó vào trong ngực.
Lý Cảnh Hòa cau mày nhìn Lý Hoán Vĩ, Lý Hoán Vĩ nói thẳng: “Hoàng huynh, thần đệ kiểm tra mạch đập của Dao phi, chắc chắn thân thể Dao phi còn trong trắng.” Thịnh Tuyết Tản cúi đầu cung kinh: “Thỉnh hoàng thượng minh giám, có thể mời thái y tới kiểm tra.” Trước kia Lý Cảnh Hòa chưa nghe qua chuyện bắt mạch có thể kiểm tra được trong sạch của nữ tử, ông ta cho rằng lần này bản thân hiểu nhầm Lô Vãn.
Chẳng qua theo như lời thái y thì thiếu hụt bên trong cơ thể ông ta cũng không phải là giả, không rõ chuyện này có liên quan gì tới Lô Vãn hay không.
Trong lòng ông ta bắt đầu thiên vị hơn nữa ông ta cũng nảy sinh nghi ngờ với vị đệ đệ ruột lôi thôi lếch thếch này nên chỉ sai Thịnh Tuyết Tản tiếp tục điều tra Lô Vãn có hạ độc hay không.
“Hoàng huynh không tin thần đệ sao?” Lý Hoán Vĩ có chút phật lòng.
Lý Cảnh Hòa đối diện với lời nói oán trách của Lý Hoán Vĩ thì chỉ phất tay cho Lý Hoán Vĩ lui xuống.
Lý Hoán Vĩ tức giận tới khó thở phất tay rời đi.
Ông ta bước từng bước dài đuổi theo Thịnh Tuyết Tản đã ra khỏi điện, Lý Hoán Vĩ nhìn gương mặt trắng nõn như ngọc của Thịnh Tuyết Tản cong môi cười nhạo: “Chẳng nhẽ tên thái giám nhà ngươi phá thân cho Dao phi à?
Có cần ta đưa ngươi tới tịnh phòng cắt lần thứ hai nữa không?” Tяên mặt Thịnh Tuyết Tản không có bất cứ biểu cảm gì, hắn cung kính hành lễ với Lý Hoán Vĩ: “Vương gia cát tường.” Lý Hoàn Vĩ cười khẩy hai tiếng, đột nhiên ông ta vươn tay với tốc độ nhanh như chớp sờ xuống đũng quần Thịnh Tuyết Tản, dưới lòng bản tay là một vùng phẳng lỳ.
Lý Hoàn Vĩ như cảm thấy bẩn thỉu lắm, ngay lập tức móc khăn tay trong người ra cẩn thận chà lau từng ngón tay một sau đó vứt thẳng khăn tay xuống đất.
Trước khi đi, Lý Hoán Vĩ còn cố tình dẫm lên chiếc khăn kia mấy cái như kiểu đó là thứ gì kinh tởm lắm.
Thịnh Tuyết Tản nhìn bóng lưng ông ta biến mất ở chỗ rẽ, lúc này gương mặt hắn mới trở lên thâm trầm, hắn mang theo cơn giận quay về Tây Xưởng.
Thịnh Tuyết Tản còn chưa bước vào đã thấy một tên thái giám lén lút đứng bên ngoài cửa giống như đang hóng gió.
Trong lòng hắn chợt nảy sinh một ý nghĩ, chẳng qua hắn đã phủ nhận ý nghĩ ấy ngay lập tức, nhưng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡