Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

cách, vậy mà lúc này ánh mắt anh lại tràn đầy sự say mê và phấn khích.
Nếu không tận mắt chứng kiến, Ôn Nhiễm sẽ không bao giờ tin anh lại đến quán bar và tham gia vào những trò chơi lố lăng thế này.
Có lẽ anh phá lệ chỉ vì người đó là Ôn Kỳ.
Lê Lệ cũng nhìn thấy, thế giới quan của cô gần như sụp đổ: "Kia không phải là chồng và em gái cậu sao?
Họ đang hôn nhau kìa?
Thật là quá đáng!" Đúng lúc đó, lá bài giữa môi hai người rơi xuống đất, nhưng họ không dừng lại mà trực tiếp hôn nhau nồng nhiệt.
"Tuyệt vời!
Hôn giỏi quá!" "Cảnh Thành hôn vợ chắc cũng chẳng cháy bỏng được như hôn em vợ đâu nhỉ..." Đám bạn xung quanh cười cợt, la ó.
Nhưng Phó Cảnh Thành và Ôn Kỳ như không nghe thấy gì, nụ hôn của họ ngày càng sâu hơn.
"Chuyện gì thế này?
Họ đi quá giới hạn rồi!
Họ không hề tôn trọng cậu!" Lê Lệ tức giận định lao tới ba mặt một lời.
Là người hiếm hoi biết thân phận thật của Ôn Nhiễm, cô không thể chịu nổi cảnh anh rể và em vợ ngang nhiên "cắm sừng" bạn mình giữa bàn dân thiên hạ thế này.
Nhưng Ôn Nhiễm đã kịp giữ tay bạn lại.
Cô đã quen với sự bất công từ nhỏ.
Ôn Kỳ dù có tất cả nhưng vẫn luôn muốn giành lấy mọi thứ của cô.
Chỉ cần là thứ Ôn Nhiễm có, Ôn Kỳ sẽ tìm mọi cách chiếm đoạt, và cuối cùng Ôn Nhiễm luôn là người phải nhường bước vô điều kiện.
"Thôi bỏ đi, chúng ta đi chỗ khác." Ôn Nhiễm thu lại ánh mắt, đứng dậy rời đi.
Lê Lệ đuổi theo ra khỏi quán bar, không thể tin nổi bạn mình lại bình tĩnh đến thế: "Cậu biết họ lén lút với nhau từ bao giờ?" Ôn Nhiễm ngập ngừng: "Tớ cũng mới biết gần đây thôi." Lê Lệ mắng mỏ: "Tên khốn Phó Cảnh Thành!
Cưới cậu rồi mà vẫn tơ tưởng em vợ.
Hắn định ly hôn để đến với Ôn Kỳ à?" Vẻ mặt đắm đuối của Phó Cảnh Thành lúc hôn Ôn Kỳ khiến ai nhìn vào cũng thấy xót xa cho Ôn Nhiễm.
Nhưng cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ lùng: "Đừng lo, Ôn Kỳ không thích anh ta đâu.
Mẹ cả tớ đã chọn cho cô ta một mối hôn sự giàu có khác rồi, cô ta sắp kết hôn rồi." Lê Lệ khinh bỉ: "Thật trơ trẽn!
Sắp lấy chồng mà vẫn còn ve vãn anh rể!" Hai người tìm một nơi khác uống tiếp đến say khướt.
Sáng hôm sau khi Ôn Nhiễm tỉnh dậy, Phó Cảnh Thành vẫn không có nhà.
Quả nhiên tối qua anh lại không về.
Và rất có thể, anh đang ở bên cạnh em gái cô – Ôn Kỳ.
Ôn Nhiễm cảm thấy không thoải mái, và cơ thể cô cũng phản ứng theo.
Để ngăn ngừa cơn cuồng loạn tái phát, cô ra khỏi giường và uống thuốc ngay lập tức.
Đến khi thuốc có tác dụng và cô ấy rửa bát xong, cô ấy gần như đã muộn giờ làm.
Cô loạng choạng bước vào thang máy và sững sờ khi nhìn thấy Thượng Liệt Duệ.
Mãi đến lúc đó cô mới nhận ra mình đã nhầm lẫn bước vào thang máy riêng của chủ tịch.
"Chào chủ tịch Thượng!" Ôn Nhiễm vội vàng gượng dậy chào anh ta.
Cửa thang máy đã đóng.
Hai người họ bị bỏ lại một mình trong không gian kín đó, và bầu không khí trở nên khó xử một cách khó hiểu.
Ôn Nhiễm không dám nhìn Thượng Liệt Duệ thêm lần nào nữa.
Cô cứ ngước nhìn những con số nhấp nháy phía tяên thang máy.
Cô ước thời gian có thể trôi nhanh hơn, nhanh hơn nữa.
Sáng nay sau khi thức dậy, cô ấy đã uống thuốc và cuối cùng đã kiểm soát được cơn cuồng loạn của mình.
Sáng sớm, cô vô tình gặp vị chủ tịch cao ráo, đẹp trai,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡