Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

khăn nào.
“Cậu sẽ dần dần phát hiện ra, những chuyện thích thú hay xấu hổ đã trải qua không còn quan trọng nữa.
Quan trọng là cậu nhìn nhận nó như thế nào.” “Từ đó học ra được đạo lý để trưởng thành hoặc là để nó trở thành một cơn ác mộng kéo dài đằng đẵng.
“ “Người ta làm sao thì mặc kệ, quan trọng là sự lựa chọn của cậu.” Khi nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, hô hấp của hắn cũng dần dần trở nên thoải mái hơn.
Hình như cô lúc nào cũng cười, mấy ngày nay không hề thấy cô có dáng vẻ buồn bã nào.
Hắn không biết, tại sao có người xảy ra chuyện mất mặt như vậy lại có thể tươi cười được chứ.
Nhưng mà...
Hắn cũng không ghét.
Bởi vì đó không phải là dáng vẻ của một nụ cười giả tạo.
Hắn cảm thấy sự dịu dàng và chân thành của cô, muốn xoa diệu đi tâm trạng đang tức giận của hắn.
Không phải là chuyện lớn.
Đây là lần đầu tiên có người nói như vậy với hắn.
Giống như một vị khách sắp chết đang đi tяên sa mạc, cuối cùng người đó đã nhìn thấy một ốc đảo có thể ở lại.
Nước suối trong vắt chảy vào trong miệng đang khát khô, rửa sạch mội chuyện buồn phiền trong lòng và xem xét lại những chuyện đã trải qua.
Lúc này trong tim hắn không có đập dữ dội nữa mà đập một cách nhẹ nhàng, đập đi đập lại.
Nhưng nó lại đánh mạnh vào dây thần kinh của hắn, bắt buộc hắn phải nhớ đến khoảng khắc này.
Dường như hắn đã biết lý do tại sao hắn lại thích cô rồi.
Chương 9: Kết hôn đi “Vậy cô đã học được cái gì?” Khương Minh Độ đang cầm lon bia, đột nhiên hỏi.
Văn Dao trầm tư một lát, sau đó cười nói: “Khi chọn đàn ông phải chọn người sẽ chịu đưa tiền cho tôi.” Khương Minh Độ nhẹ nhàng thở ra một hơi, sau đó hỏi câu hỏi mà hắn thắc mắc trong lòng từ bữa đầu tiên đến giờ: “Vì vậy cô kết hôn với cha tôi?” Thật khủng khiếp...
vì không cẩn thận mà đã bị lừa.
Văn Dao vội vàng sửa chữa câu nói sai lầm của mình: “Đương nhiên là ...
không phải rồi.
Tôi thích cha của cậu.” “Cô thích gương mặt của ông ấy hay là thích tiền của ông ấy?” Nhìn thấy cô như vậy, Khương Minh Độ biết rằng cô đang nói đùa nên tức giận nói thêm một câu.
Văn Dao đặt lon bia xuống, vỗ nhẹ lên mặt hắn, giả vờ suy nghĩ: “Hừm...
Có lẽ thích gương mặt?
A, tôi đi vệ sinh một chút.” Khi gặp phải một vấn đề bối rối như vậy, tốt nhất là đi vệ sinh.
Haizz, kết hôn vội vàng quá, cũng lo sắp xếp chuyện tiền bạc, nên cô quên mất soạn kịch bản cho đoạn tình cảm này rồi, đợi khi nào rảnh phải nói với ông chủ việc này mới được.
Văn Dao rửa tay, sẵn tiện trang điểm lại bản thân, cô nghĩ đến câu hỏi của Khương Minh Độ, khó tránh việc mất bình tĩnh.
Thực ra cô cũng không nói dối, cô rất thích khuôn mặt của ông chủ.
Đó là người đứng Top 1 trong giới đầu tư, ai mà không thích được chứ?
Văn Dao chưa từng nghĩ rằng làm Nhan cẩu là xấu, thưởng thức vẻ đẹp có lợi cho việc duy trì một tâm trạng vui vẻ, để sống lâu trăm tuổi, nên nhìn nhiều hơn chút.
* Nhan cẩu: Người yêu thích vẻ đẹp của con người.
Chẳng qua cô không có cảm giác thực tế về hôn nhân này.
Nghĩ lại thì, cũng bắt đầu từ một tháng trước.
Cô đang tăng ca cho đến mười giờ rưỡi, khi Văn Dao đóng cửa để tan làm, cô đã bị ông chủ của mình chặn lại, người cũng đang làm việc ngoài giờ.


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡