Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

phải từ từ.
Sau khi Khương Minh Độ thu dọn đồ đạc xong, hắn đợi một lúc lâu, Văn Dao mới từ trong phòng của cô đi ra.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo màu xanh xám, hai dây cột vào ở cổ, hình chữ V, ôm sát vào ngực, bên dưới là một chiếc quần đùi Denim xẻ hai bên và một chiếc áo khoác mỏng dài đến đầu gối.
Mái tóc dài được kẹp hờ bằng kẹp hình cá mập, mái tóc lòa xòa rối bù nhưng lại rất gợi cảm.
Khương Minh Độ đã cố gắng khiến đôi mắt của mình không nhìn chằm chằm một cách tham lam vào bộ ngực của cô.
“Cô định ăn mặc như thế này rồi ra ngoài sao?” Sự dịu dàng trắng nõn đầy đặn đó rất quyến rũ, nhưng Khương Minh Độ không biết tại sao bản thân lại cảm thấy không vui.
Văn Dao kinh ngạc liếc nhìn hắn một cái, “Tôi mặc rất bình thường, tiểu tử nhà cậu đối với phong cách ăn mặc bây giờ có cổ hủ quá rồi không?” “Hừ.” Khương Minh Độ hừ lạnh một tiếng, “Tôi hiểu rõ đàn ông hơn cô, một đám súc sinh chỉ biết suy nghĩ dưới lớp quần.” “Cậu cũng đang mắng bản thân mình sao.” Văn Dao cười nói: “Không sao, tôi không phải có cậu hay sao?
Khương thiếu gia sẽ bảo vệ tôi mà!” Cô đưa tay kéo vạt áo bên eo của Khương Minh Độ, “Đúng không?” Khi giọng nói của cô nũng nịu, giống như được bao phủ bởi một lớp mật ong, nếm thử và ngọt ngào đến tận sâu bên trong.
Khương Minh Độ lại cảm thấy trái tim mình lại bắt đầu run lên, sung sướng muốn nhảy ra ngoài, hai vành tai bắt đầu nóng vì máu dâng lên.
“…Cô, cô đừng có nói lung tung!” Khương Minh Độ giống như một mèo xù lông lui về phía sau một bước, vẻ mặt khó chịu thúc giục nói, “Đi thôi, đi thôi.” A, đúng thật là con người ngoài lạnh trong nóng nha.
Văn Dao cố gắng nhịn để không cười thành tiếng, sợ có người lại tức giận nữa mất.
Thật lòng mà nói thì, ở cùng với trẻ con thật sự rất thoải mái và vui vẻ.
Văn Dao nhìn thấy Khương Minh Độ đang đứng ở cửa, rõ ràng là hắn đang giúp cô chặn cửa lại, nhưng lại lúng túng quay mặt ra bên ngoài, cô cười nói cảm ơn.
Hắn có khuôn mặt và dáng người đẹp, tính cách thì cũng có thể dạy lại, thật sự là một cậu bé ngoan a~ Cũng không biết rằng sau này sẽ để mắt đến cô gái nhỏ nhà nào đây.
Văn Dao đã chọn một khu chợ đêm nằm tяên bãi biển với những đánh giá tốt trong hướng dẫn.
Ăn t̸h̵ιt̸ nướng ở bên bờ biển, có hương vị rất đặc biệt.
Cô không muốn tham gia vào những nơi náo nhiệt, vì vậy cô đã chọn một vị trí gần rìa hơn.
Cô gọi một loạt đồ ăn lên, trải qua mấy ngày sống cùng nhau, Văn Dao đã hiểu sơ sơ về khẩu vị của Khương Minh Độ.
Khương Minh Độ ngồi im lặng trước những con hàu lớn và tỏi ba rô đang được đưa lên.
“Trước khi đến đây tôi đã kiểm tra đánh giá, người ta nói rằng hàu và tỏi ba rô của gia đình anh ấy rất đặc biệt và ngon.” Văn Dao bẻ đôi đũa và chà xát chúng trong lòng bàn tay, nhìn thấy vẻ mặt đang phức tạp của Khương Minh Độ, cô còn tưởng rằng hắn không thích môi trường ở đây nên nói rằng: “Cậu xem thử đi, nhà của anh ấy rất sạch sẽ.” Sạch hay không sạch không quan trọng...
Khương Minh Độ cầm lấy một con hàu, giằng co một hồi rồi mới cắn một miếng.
Vị tươi và ngọt không thua gì ở nhà hàng sang trọng.
Văn Dao nhìn thấy hắn ăn, tяên mặt bên trái lộ ra lúm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡