Chương 2
nên gọi cơm hộp sẽ bớt xấu hổ và mất mặt hơn, Tống Điềm Điềm đã hạ quyết tâm, chuyện này để sau sẽ nói cho Tống Nhàn Chi biết.
Sau khi quay về phòng ngủ, khóa trái cửa lại, đem người anh trai này ném ra sau đầu, cô bắt đầu buông thả mình.
Cô có một người bạn trai qua mạng, cũng ở cùng thành phố C, gần đây bọn họ nói chuyện rất nóng bỏng, thậm chí còn nói chuyện ɖa^ʍ với nhau.
Lần đầu tiên thêm bạn cô đã thấy cả hai rất hợp, một người tên là Bánh Ngọt, còn người kia tên Tto, vòng tròn bạn bè của cả hai đều trống không.
Sau đó phát hiện anh ấy không nói nhiều lắm nhưng lần nào cũng đều đặn trả lời cô, hầu như không có lời vô nghĩa nào, cô cảm thấy rất có ý tứ.
Cô bắt đầu tán tỉnh anh, sau ba tháng, cái người tên Tto này cuối cùng cũng phải khuất phục dưới sự năn nỉ ỉ ôi của cô.
Bọn họ đã nói chuyện với nhau hai ngày kể từ khi cô về nhà, chẳng qua không biết có phải là do ảo giác của cô hay không, cô cảm thấy anh càng lúc càng im lặng hơn.
Có phải anh đã quen với việc cô chủ động không?
Tống Điềm Điềm nghĩ.
Chẳng qua nên nói vẫn phải nói, điều này bây giờ là một thú vui tinh thần trong cuộc sống của cô, cô nghiện nó rồi.
[Anh trai, cho em nhìn gà đi ~] Mười mấy phút sau Tto mới trả lời: [Đừng nháo.] [Ai nha, em đang nói là xem cơ bắp của anh mà!
Vừa rồi em đánh sai chữ!
Anh trai mau thỏa mãn em đi!] Tống Điềm Điềm có cảm giác mình đang đùa bỡn anh, vì thế mà mừng thầm.
Nhưng trước đây bọn họ chưa từng gửi ảnh cho nhau, bây giờ bạn trai cũng không làm điều này để thỏa mãn cô đi?
Không nghĩ tới Tto một chữ cũng không đáp lại, qua hai phút sau lại gửi tới một tấm ảnh chụp.
Bức ảnh không lộ mặt của anh, anh đứng ở nơi đó với bộ đồ bóng rổ màu trắng, tuy không cố ý khoe cơ bắp nhưng vẫn có thể thấy rõ đường cong cơ bắp tяên cánh tay rất có lực.
[Ahhhhhhhhhhhhh thật muốn dán ở trong ɭ*ή`g ngực anh trai, anh trai đẹp trai chết mất!] Trái tim nhỏ của Tống Điềm Điềm điên cuồng nhảy nhót.
Tto im lặng một lúc lâu mới đáp lại: [Ừ, ôm chặt em nhé.] [Bánh Ngọt cũng muốn cho anh xem thứ tốt nha!
Anh muốn xem nơi nào?] Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Điềm Điềm nóng lên, rất thẹn thùng.
Tto: [Chỉ muốn nhìn em một chút.] Tống Điềm Điềm: [Nhìn mặt sao?
Em không phải rất xinh đẹp đâu, khi nào gặp nhau em cho anh xem sau được không?] Thật ra Tống Điềm Điềm lớn lên cũng không tệ, cô chỉ muốn đợi gặp anh vì lý do an toàn, tuy rằng cô rất thích người bạn trai này.
Tto: [Có thể.] Nhưng mà người này vẫn chưa nói là muốn xem nơi nào a!
Tống Điềm Điềm đành phải ngồi dậy tự mình lựa chọn, ngực?
Đùi?
Có phải quá lẳng lơ không?
Xương quai xanh?
Có phải bảo thủ và thuần khiết quá không?
Tống Điềm Điềm loay hoay một lúc lâu, cuối cùng cũng chụp ảnh đôi chân thon dài của mình gửi qua, rồi sau đó ôm tâm tình thấp thỏm chờ đánh giá.
Năm phút trôi qua vẫn không thấy Tto đáp lại, cô đành phải chủ động hỏi: [Anh trai anh trai, chân em có phải gầy và đen quá không?
Anh có phải hay không không thích?] Bên kia phản hồi rất nhanh: [Không có, rất thích.] Một lát sau: [Em rất đẹp.] Ôi!
Chỉ nhìn đùi thôi đã nói cô đẹp, miệng lưỡi thật trơn tru!
Chẳng qua trong lòng Tống Điềm Điềm vẫn rất vui vẻ.
[Nếu anh thích xem như vậy,