⬅ Trước Tiếp ➡

Mạt lập tức ưỡn lên trước mặt anh.
Anh cúi đầu, đầu lưỡi nóng ẩm liếm lên đầu vú hồng hào một bên ngực.
"Ưm...
A..." Hạ Mạt nắm chặt vạt áo trên ngực người đàn ông, co rúm lại muốn lùi về saụ Nhưng Chu Cẩn Nghiêu đã sớm phát hiện ý đồ của cô, anh hơi dùng sức trong miệng, bắt đầu nhẹ nhàng mút mát đầu nhũ hoa hồng hào của cô.
"Đaụ.." Cái liếm láp này như mang theo chút trừng phạt khiến Hạ Mạt không dám trốn nữa.
Chu Cẩn Nghiêu nắm lấy cổ tay nhỏ bé của cô, đặt lên hạ thể mình, dẫn tay cô vuốt ve vật cứng rắn của anh.
Hạ Mạt không dám động, bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên vật to lớn đang cương cứng, rồi không cử động nữa.
Người đàn ông trằn trọc hôn lên khóe môi Hạ Mạt, giọng nói khàn khàn như giấy ráp cọ xát, dụ dỗ cô, "Cởi ra nào." Hạ Mạt run rẩy đưa tay xuống, cởi quần anh ra.
Chu Cẩn Nghiêu thật sự không chờ được nữa, anh quấn lấy chiếc lưỡi thơm mềm của Hạ Mạt trêu đùa qua lại, sau đó kéo tay cô giải phóng gậy thịt nóng bỏng kia.
"Bé ngoan, sờ sờ nó đi." Dường như sự dịu dàng quá mức của người đàn ông khiến cô không còn kháng cự, Hạ Mạt thử cầm lấy cây gậy thịt màu đỏ tía kia.
Chu Cẩn Nghiêu thoải mái ưỡn người về phía trước vài cái, sau đó phủ lên bàn tay nhỏ bé của cô, dẫn tay cô vuốt ve lên xuống.
Hạ Mạt chỉ cảm thấy hạ thân mình chảy ra một dòng suối nhỏ, lỗ nhỏ vì động tình đã hơi hé mở, cọ xát vào chiếc quần hơi thô ráp của người đàn ông, khiến cô không nhịn được muốn kêu lên.
"Muốn không hửm?" Chu Cẩn Nghiêu dịu dàng hỏi cô.
Một câu kéo lại chút lý trí của Hạ Mạt, cô hơi nghiêng đầu, "Đừng...
Ở bên ngoài..." Đây dường như không phải là câu trả lời người đàn ông muốn, anh hôn lên cánh môi Hạ Mạt, hơi dùng sức cắn nhẹ một cái.
Bàn tay anh một lần nữa luồn vào vạt váy Hạ Mạt, tìm đến viên thịt đã sớm ngạo nghễ đứng giữa cánh hoa, bắt đầu dùng ngón cái xoa nắn day nghiền.
Chu Cẩn Nghiêu khép hai ngón tay lại, áp sát cánh hoa trượt xuống dưới động, đi vào huyệt khẩu đã ẩm ướt một mảng, khẽ đâm vào ở cửa động, không vội vã xâm nhập sâu hơn.
Hạ Mạt có chút khó chịu, cô có thể cảm nhận được mỗi lần ngón tay người đàn ông vô tình chạm vào tiểu huyệt, huyệt khẩu lại gấp gáp muốn bao bọc mút chặt, giữ lại ngón tay anh.
Chu Cẩn Nghiêu đương nhiên cũng đã nhận ra.
Anh dừng động tác tay lại, cảm nhận được bím nhỏ tự động mút vào nhả ra ngón tay anh, cái cảm giác ấm áp và chặt chẽ đó.
"Hạ Mạt, nó cũng đói bụng rồi." "..." Hạ Mạt tự biết mình không phải loại dâm phụ lẳng lơ gì, nhưng đối diện với sự trêu chọc tùy ý của Chu Cẩn Nghiêu, cơ thể cô luôn phản ứng quá thành thật trước cả lý trí.
Chỉ vài chữ ngắn ngủi kia thôi, cũng đủ khiến tiểu huyệt cô căng thẳng, hạ thân siết chặt ngón tay người đàn ông không buông.
Thấy cô xấu hổ đến đỏ bừng mặt, Chu Cẩn Nghiêu im lặng rút tay ra, đỡ lấy vật thô cứng đã sớm nhô cao chờ đợi ở âm đạo cô, mạnh mẽ cọ xát.
Dù tiểu huyệt Hạ Mạt đã đủ ướt át, nhưng dương vật quá dài và thô của người đàn ông vẫn vô cùng khó khăn.
Hạ Mạt không dám nhìn cái vật cứng rắn đang đặt ở nơi sâu kín của mình, đuôi mắt cô rũ


⬅ Trước Tiếp ➡