Chương 12
đàn ông khẽ cười một tiếng, đứng dậy rời khỏi phòng.
Trong phòng chỉ còn lại một mình cô.
Hạ Mạt vịn tường, chậm rãi di chuyển đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa ra.
Ngoài cửa sổ là một màu xanh mướt của cây cỏ, cảnh sắc không nơi nào không thể hiện phong vị độc đáo của Đông Nam Á.
Hạ Mạt nhìn những cây dừa cao vút đứng sừng sững cách nhau không xa, lòng cô từng chút từng chút chìm xuống.
Cô nhớ lại những ngôn ngữ khó hiểu bên tai khi còn hôn mê.
Cửa phòng bị mở ra, Hạ Mạt sợ hãi quay người lại, hai tay dán chặt vào bức tường phía saụ Chu Cẩn Nghiêu lấy từ trong tủ ra một chiếc áo thun, ném về phía mép giường gần Hạ Mạt.
"Mặc vào đi." Hạ Mạt run rẩy vươn tay, cầm lấy áo mặc vào người.
Áo chỉ che được đến đùi, cô nắm chặt vạt áo, muốn kéo xuống che thân.
Chu Cẩn Nghiêu khẽ hếch cằm, ý bảo cô lên giường.
Hạ Mạt sợ hãi cảnh tượng đêm qua lại tái diễn, cô mím môi, giọng nghẹn ngào cầu khẩn, "Anh Chụ.
Tôi vẫn còn rất đaụ.." Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
Hạ Mạt như trút được gánh nặng nhìn về phía cửa.
Một người phụ nữ mặc bộ đồ hầu gái màu xám trắng cổ bẻ, cùng màu với chiếc quần tây, bước vào, trên tay bưng một cái khay.
Sau khi đặt đồ ăn xuống, người hầu gái cung kính rời đi.
Cô nhìn bát cháo bốc khói nghi ngút trên khay, còn có đĩa bánh rán trông giống bánh quẩy nhỏ bên cạnh, nuốt một ngụm nước miếng.
"Lại đây." Hạ Mạt không dám không nghe, nhưng hai chân cô thực sự bủn rủn vô lực, khi di chuyển, giữa hai đùi cọ xát đau rát.
Cô chỉ đành bám chặt vào bức rèm phía sau cẩn thận di chuyển.
Chu Cẩn Nghiêu thấy cô cố hết sức di chuyển mãi không xong, liền bước nhanh đến.
"Rất đau sao?" Hạ Mạt cúi đầu, rụt vai, không dám nhìn anh.
Sau đó, cô nhẹ nhàng gật đầụ Người đàn ông vươn tay một cái, dễ dàng bế cô lên giường ngồi.
"Ăn đi", nói rồi anh cầm hộp thuốc, khẽ ho một tiếng, lấy ra một điếu thuốc, ngậm vào miệng.
Chu Cẩn Nghiêu không châm lửa, thực ra anh không muốn hút thuốc, chỉ là có một chút bứt rứt khó chịụ Nhìn Hạ Mạt run rẩy bưng bát, vẻ mặt sợ hãi của cô khiến anh nhớ lại chuyện ngày hôm qua.
Anh theo Thang Bỉnh Khôn bốn năm, thời gian không dài, nhưng đủ để giành được sự tín nhiệm.
Thang Bỉnh Khôn nắm giữ mấy tuyến đường vận chuyển ma túy quan trọng từ Thái Lan sang Trung Quốc, mỗi năm lượng ma túy vận chuyển qua tay ông ta tính bằng tấn.
Hiện tại, sự coi trọng của ông ta đối với Chu Cẩn Nghiêu đã vượt xa người em vợ Nhu Khang.
Ông ta coi trọng Chu Cẩn Nghiêu vì đánh giá cao việc anh sẽ không vì tiền bạc, ma túy hay phụ nữ mà bán đứng mình, nhưng điều này cũng đồng thời là nỗi lo của Thang Bỉnh Khôn.
Chu Cẩn Nghiêu không giống những thuộc hạ khác của ông ta, không quá đam mê cờ bạc và ma túy, điều này có nghĩa là Thang Bỉnh Khôn không nắm được điểm yếu của anh, không kiểm soát được anh.
Một khi Chu Cẩn Nghiêu quyết tâm rời đi, đó sẽ là một tổn thất lớn đối với ông ta, thậm chí có thể mang đến đòn chí mạng.
Chu Cẩn Nghiêu hiểu rõ, Thang Bỉnh Khôn bỏ ra cái giá cao để mua Hạ Mạt từ tay bọn buôn người rồi đưa cho anh.
Bề ngoài là để phần thưởng vì anh đã giúp ông ta hoàn thành một đơn hàng lớn, nhưng