Chương 8
buông, nhiệt độ giảm xuống, cửa sổ hành lang đã phủ một lớp sương mỏng.
Lục Diễn Nam khoanh một tay trước ngực, tay kia kẹp điếu thuốc giữa những ngón tay thon dài.
Làn khói xám trắng phả ra từ hơi thở, làm nổi bật đường nét sắc sảo trên gương mặt anh.
Tô Mạn đang làm gì nhỉ?
Khi điếu thuốc sắp tàn, câu hỏi đó chợt hiện lên trong đầu Lục Diễn Nam.
Mùi hương hoa diên vĩ trên người cô rất thanh nhã, dù có lại gần cũng không nồng gắt.
Lục Diễn Nam lấy điện thoại, định nhắn tin báo sẽ về muộn nhưng chưa kịp mở khóa thì ngôi sao nhỏ vừa được sắp xếp ngồi cạnh anh đã đi theo ra ngoài.
"Tổng giám đốc Lục, anh đứng đây một mình không lạnh sao?" Cô ta mặc một chiếc váy bó sát, cố ý nghiêng người dựa vào anh.
Mùi nước hoa nồng nặc lại một lần nữa khiến Lục Diễn Nam thấy khó chịụ Vừa định mở miệng bảo cô ta tránh ra, anh lại nghe thấy tiếng giày cao gót bước đến gần.
"Ôi, đây chẳng phải người đẹp hôm qua còn lên hot search với hình tượng trong sáng sao?
Sao thế, xương cốt bị rút hết rồi à?
Đứng không vững hả?
Đứng không vững thì chống gậy đi, sao cứ phải cố tình dựa vào người khác thế?
Không thấy người ta đang chán ghét cô lắm rồi à?" Người nói là Tô Minh Hạ, chị gái của Tô Mạn.
Cô ấy cũng có một bữa tiệc ở đây, khi tan tiệc và chuẩn bị về thì thấy Lục Diễn Nam đang đứng hút thuốc ở hành lang, bên cạnh là một người phụ nữ cứ bám riết lấy.
Vốn đã quen với những chuyện trên thương trường, cô ấy chỉ cần nhìn qua là hiểụ Lại thấy vẻ mặt không vui của Lục Diễn Nam, cô ấy liền thẳng thừng mắng người.
Thật nực cười, cô ta tuy cũng có chút nhan sắc nhưng so với em gái cô ấy, người từ nhỏ đã được khen là xinh đẹp thì chẳng đáng xách dép.
Vòng eo của Tô Mạn chắc chỉ bằng một nửa của cô ta, da dẻ cũng trắng hơn nhiều, vậy cô ta lấy đâu ra tự tin mà bám dính lấy anh?
Nghe xong, mặt nữ ngôi sao nhỏ kia lúc trắng lúc xanh nhưng cô ta cũng đủ sáng suốt để hiểu rằng không thể tiếp tục dây dưa.
Cô ta dậm mạnh đôi giày cao gót rồi hậm hực bỏ đi.
Lục Diễn Nam dập tắt điếu thuốc, lạnh lùng nói lời cảm ơn.
"Không cần cảm ơn, tôi đang giúp em gái mình thôi.
Tuy nhà họ Tô và nhà họ Lục thực sự có khoảng cách nhưng Tô Mạn là cục cưng được chúng tôi nâng niu từ nhỏ.
Nếu tổng giám đốc Lục không chê, xin anh hãy thương yêu con bé nhiều hơn." Mặc dù Tô Minh Hạ biết tình huống vừa rồi không phải do Lục Diễn Nam chủ động nhưng cô ấy thật lòng lo lắng Tô Mạn sẽ bị tổn thương.
Con bé ấy cả ngày vô tư vô lo, nếu Lục Diễn Nam thực sự làm gì, chưa chắc nó đã nhận ra.
"Chị nghĩ nhiều rồi.
Nếu đã cưới cô ấy, tôi sẽ có trách nhiệm với cô ấy." Giọng Lục Diễn Nam rất kiên định, không giống lời nói qua loa.
Lúc này, Tô Minh Hạ mới yên tâm.
Cô ấy nói thêm "Tính Mạn Mạn từ nhỏ không được tốt lắm, lúc bướng bỉnh thì khó chiều vô cùng.
Nếu một ngày nào đó con bé có lỡ khiến tổng giám đốc Lục không vui, xin anh hãy vì nó vẫn chỉ là một cô gái nhỏ mà bao dung cho nó nhiều hơn." Lục Diễn Nam gật đầu "Ừm, chị yên tâm." Tuy nhiên, qua mấy lần tiếp xúc trước và sau khi cưới, Lục Diễn Nam không hề thấy Tô Mạn có tính cách xấụ Trước mặt anh, cô luôn dịu dàng ngoan ngoãn, nói chuyện cũng nhẹ