Chương 2
mặt của người đối diện, đồng tử co lại ngắn ngủi.
Hai má hơi lõm căng cứng đường viền hàm, màu da đồng không che giấu được các nét sâu trên khuôn mặt.
Hốc mắt của người đàn ông rất sâu, lòng trắng mắt nhiều hơn, giữa đôi lông mày rậm đen có một vết sẹo dài, cắt ngang tầm nhìn của mắt phải.
Ánh mắt không thiện cảm, chứa đầy sát khí.
Lộc Nhung chưa từng thấy người đàn ông nào dữ tợn như vậy, làm cô suýt quên thở, khi tỉnh lại ngực cô đang không ngừng phập phồng.
“Xin lỗi, là tôi đang chuyển nhà, sẽ xong ngay thôi, thật sự xin lỗi.” Cô liên tục xin lỗi, lòng bồn chồn, cộng với trời nóng, giọng nói vốn đã mềm yếu lại càng thêm run rẩy.
Người đàn ông kẹp một que kem giữa môi, khi nghe thấy giọng cô, đầu que kem khẽ di chuyển theo động tác nuốt không chủ ý của cổ họng.
“Anh bạn à tôi cũng không muốn thế, nhưng cô gái này không chịu trả tiền, nên tôi đành đứng đây thôi.” Người thợ cũng nhận ra người đàn ông không phải kẻ dễ đối phó, vội đổ lỗi cho cô.
Không dám đối mặt với người đàn ông, người thợ chỉ mới ngẩng đầu lên đã lại cúi xuống, Lộc Nhung nhỏ giọng thanh minh “Tôi đã trả rồi mà.” “Ồ đúng, cô ấy đã trả.” Người thợ sợ có chuyện xảy ra, vội vã gật đầu đồng tình, rồi lái xe đi mất.
Ôi, biết thế không tham tiền nữa.
Người thợ vừa rời đi, chỉ còn lại Lộc Nhung đối diện với người đàn ông xa lạ có khuôn mặt dữ tợn.
Biết thế rút hai trăm nghìn ra trả rồi, cô thầm khóc không ra nước mắt.
Trong ba phút, cô dành hai phút rưỡi để xin lỗi, chỉ còn lại ba mươi giây để thở.
Tần Bắc Phong ước tính sơ qua rồi nhíu mày lại, tâm trạng thêm phần bực bội, cảm giác muốn đá bay chiếc thùng ngay lập tức.
“Xin lỗi anh, thật sự xin lỗi, tôi sẽ chuyển đi ngay và sẽ tìm cách khác.” Cô gái tiếp tục xin lỗi, giọng nói gần như sắp bật khóc.
Anh dừng chân, đôi giày cọ nhẹ lên mặt đất đang nóng bừng.
Anh nhìn cô gái, thấy cô cúi đầu thật sâu, dáng vẻ khiêm nhường, đáng thương, mái tóc dài đen bóng lóe lên dưới ánh nắng mặt trời.
Ánh sáng lung linh không che được phần cổ trắng ngần, như nàng tiên cá trong truyện cổ tích ngại ngùng xuất hiện.
Tối nay làm món cá thôi, Tần Bắc Phong nghĩ, rồi cất giọng lạnh lùng “Giấy laụ” Lộc Nhung ngẩn người, trong mắt cô ngấn nước, không theo kịp suy nghĩ của đối phương, run rẩy đưa cả chiếc ba lô.
“Giấy laụ” Tần Bắc Phong nhấn mạnh từng từ, kiên nhẫn gần như cạn kiệt.
Cuối cùng cô cũng hiểu, vội vàng lục lọi tìm giấy lau đưa cho anh.
Giấy lau nhỏ nhắn của con gái, ngay cả bao bì cũng dễ thương màu hồng, nằm trong bàn tay to lớn của anh trông thật khập khiễng.
Anh kéo một tờ, gói lại que kem còn dư rồi nhét vào túi, sau đó đan các ngón tay lại, bẻ nhẹ khớp ngón tay.
Tiếng khớp kêu răng rắc khiến Lộc Nhung giật mình, cô tưởng rằng anh sắp ra tay.
“Tầng mấy?” Tần Bắc Phong nhấc một chiếc thùng lên vai, giọng trầm vang lên.
“Không cần ” Cô gái không ngờ anh lại muốn giúp mình chuyển đồ, vội vàng đỡ lấy đáy thùng.
Hai tay cô kéo căng vạt áo, cổ áo váy dài bằng cotton hơi biến dạng, Tần Bắc Phong cúi mắt nhìn, từ góc độ của anh có thể thấy một chút vải trắng.
Bộ ngực tròn trịa trong áo lót màu nhạt lấp ló, kích thích dây thần kinh anh.
“Tầng mấy.”