Chương 11
những lời xin lỗi, tất cả đều cần phải nói ra, để giải quyết sự ngượng ngùng vàp ngay lúc này.
“Đợi đã ” Tiếng gọi vang lên từ phía sau, nhưng Tần Bắc Phong không dừng tay đang mở cửa.
“Anh đợi đã ” Lộc Nhung gọi lần thứ hai.
Cô bước ra khỏi căn hộ, đối diện với lưng thẳng của anh, cúi gập người chín mươi độ.
“Chuyện hôm trước khi chuyển nhà, tôi xin lỗi vì đã hiểu lầm anh.
Và… còn nữa… về việc tôi không may… chạm vào… cái đó của anh…” Nói đến đây, mặt Lộc Nhung bắt đầu nóng bừng, không biết là do cúi đầu quá lâu hay vì điều khác.
Nếu không phải vì ngày tháng trên đồng hồ khác nhau, Tần Bắc Phong đã nghĩ rằng thời gian bị đảo lộn.
Cái đầu cúi gằm, lẩm bẩm xin lỗi, mọi thứ giống hệt hôm qua.
Anh từng gặp nhiều người, nam nữ, già trẻ, đủ màu da, nhưng chỉ có cô gái trước mặt này là luôn thích xin lỗi.
Tần Bắc Phong không hiểu được, cũng không biết tại sao mỗi khi gặp cô, anh lại muốn trêu chọc cô.
Chẳng hạn như bây giờ.
“Ngẩng đầu lên.” Lộc Nhung tập trung cao độ, nghe anh nói liền làm theo ngay.
“Đứng thẳng lại.” “Dạ ” Sau khi hét lên, cô chợt khựng lại.
“Không tệ.” Anh cười khẽ, đánh giá thấy thật thú vị.
“Người gì mà lạ thế này?” Lộc Nhung bực bội, liếc mắt nhìn anh với chút trách móc.
Ánh mắt của cô nhẹ nhàng không chút uy hiếp, như một con vật nhỏ vô tình dẫm lên trái tim anh.
Lồng ngực Tần Bắc Phong rung lên, anh bật cười khẽ.
Lộc Nhung là một streamer, từng tham gia nhiều hoạt động, đã gặp không ít người có giọng nói hay, đặc biệt là giọng trầm ấm đang rất thịnh hành.
Nhưng cô phải thừa nhận rằng giọng của Tần Bắc Phong là giọng hay nhất cô từng nghe.
Trầm ấm, trong trẻo, không hề giả tạo, âm thanh ấy như mài mòn đôi tai cô, khiến chúng đỏ lên.
Tần Bắc Phong cười xong, hiếm khi có tâm trạng nói thêm vài câu “Đồ là do chủ tiệm tặng, cứ nhận đi.
Mỗi người mới chuyển đến đều có phần.” Một thùng nước chanh, thêm một túi kem lớn, không ít tiền đâụ Lộc Nhung khẽ lẩm bẩm “Không sợ lỗ vốn sao?” “Niềm vui của ông ấy là lỗ vốn.” Tần Bắc Phong thản nhiên đáp.
“…” “Hay là cô vẫn muốn nhận món quà chuyển nhà tôi đã tặng, không mất phí…” Ác ý trỗi dậy, anh lại trêu cô thêm lần nữa.
“Rầm ” Anh đóng cửa một lần, cô đóng hai lần, thế là thắng.
Tần Bắc Phong giải khuây xong liền về nhà.
Trong nhà, ngoài chiếc giường lớn đặt giữa phòng khách và những dụng cụ tập thể hình chất ở góc thì chẳng còn món đồ nào khác.
Không gian trống rỗng, tạo cảm giác hoang sơ không phù hợp với xã hội hiện đại.
Điện thoại trong túi rung lên, anh nhấc máy.
“Sao rồi, cô gái nhỏ có thay đổi suy nghĩ về cậu không?
Mức độ thiện cảm ấp ấp vùn vụt chứ?” Chủ tiệm háo hức hỏi thăm.
Ông ấy có cô con gái học cấp ba, gần đây mê mẩn mấy trò chơi hẹn hò, suốt ngày nhắc đến việc nhân vật nào đó đã tăng mức độ thiện cảm.
“Là ‘up’.” Tần Bắc Phong sửa cách phát âm của ông chủ, nghĩ lại dáng vẻ cô gái giống như con nai nhỏ chạy trốn, anh lại bật cười lần nữa “Còn thay đổi suy nghĩ nữa hả?
Không có đâu, cô ấy còn sợ tôi hơn.” “…” “Giới trẻ bây giờ, thật kỳ lạ.” Sự thật chứng minh rằng, cách tốt nhất để đối mặt với nỗi sợ là trực tiếp đối diện với nó.
Dù thất bại hoàn