Chương 6
đấu tranh tư tưởng.
"Muốn nói gì với tôi sao?" Lục Chinh nhấp một ngụm trà, ung dung nhìn cô.
"Trước tiên tôi phải xin lỗi anh." Tống Cẩn quyết định thú thật "Sau khi anh đưa chứng minh thư cho tôi, tôi đã lên mạng tìm kiếm tên anh, thật sự xin lỗi." "Rồi sao nữa?" Anh vẫn bình thản không phản ứng gì.
"Chỉ là..." Bị anh nhìn mà cô thấy hơi lo sợ, ánh mắt anh tuy điềm tĩnh nhưng lại có một khí thế toát ra vẻ uy quyền không giận mà uy, cô chưa từng tiếp xúc trực tiếp với người có khí chất như thế này, trong lòng cũng thấy không tự tin, chỉ đành giả vờ đáng thương "Tôi muốn nói với anh rằng tôi không phải đối thủ kinh doanh của anh, cũng chẳng có xung đột lợi ích gì với anh cả.
Tôi chỉ là một quản gia nhỏ bé trong cái nhà nghỉ này thôi, chỉ là một người giúp việc lặt vặt, hoàn toàn không thể đe dọa gì đến anh được." Những ngón tay thon dài của anh gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp nói của cô, như thể đang gảy những phím đàn piano.
Bàn tay anh ấy đẹp thật...
Nhận ra mình đang bị lạc đề, Tống Cẩn vội vàng quay lại chủ đề chính "Tôi luôn rất kín miệng, biết điều gì nên nói và điều gì không.
Nếu anh tin tưởng tôi thì tiếp tục ở lại, còn nếu không tin thì trên trấn này vẫn còn nhiều homestay khác, tôi sẽ hoàn lại toàn bộ tiền phòng cho anh, coi như là tôi trả giá cho hành vi thiếu suy nghĩ của mình vừa rồi." Nghe cô nói xong, ngón tay Lục Chinh dừng lại, thấy mặt cô đã đỏ bừng vì căng thẳng thật sự chứ không phải giả vờ diễn, nhớ tới lời khen của Diệp Tu Ngôn trước đó quả không sai, cô thật sự thông minh và có EQ cao.
Phụ nữ thông minh đều giỏi chơi đòn tâm lý, cô cũng không ngoại lệ.
Biết dùng tư thế của kẻ yếu để đối diện với kẻ mạnh, kỹ năng diễn xuất này cũng khá đấy.
Cảm thấy thú vị trước tính cách thẳng thắn không chút làm màu này của cô, Lục Chinh đi thẳng vào vấn đề "Có lẽ tôi sẽ không chỉ ở đây bảy ngày đâụ" Thấy cô ngạc nhiên, anh cũng không giấu giếm nữa "Bạn tôi giới thiệu tôi tới đây nói cổ trấn Nam Khê rất hợp để nghỉ dưỡng.
Tôi định sẽ ở lại vài tháng, đợi đội thanh tra rút khỏi trụ sở chính thì mới quay về Bắc Thành." "Vậy tôi có thể rút lại lời vừa nói không?" Tống Cẩn chẳng thèm che giấu vẻ sốt sắng trên mặt, cô quyết tâm phải giữ chân "Khách hàng Vip" này bằng được "Những homestay khác không thoải mái bằng Hảo Vận Lai đâu, tầm nhìn ở chỗ chúng tôi là đẹp nhất đấy, hay là anh cứ ở lại đây đi." "Gợi ý này của cô cũng không tệ." Lục Chinh bưng tách trà lên nhấp một ngụm, nghiêm túc phối hợp với cô "Để tôi cân nhắc xem sao." "Anh đừng cân nhắc nữa." Tống Cẩn nhịn không được trêu anh "Anh mà còn cân nhắc thêm nữa là cái miệng này của tôi chưa biết chừng sẽ không kín nữa đâụ" "Thử nới lỏng ra tôi xem nào?" "..." Hả?
Sao câu này nghe cứ như anh đang "lái xe " thế nhỉ?
ý nói là kiểu nói bậy, nói chuyện tục người lớn.
Lục Chinh cũng chợt nhận ra câu trả lời của mình vừa rồi nghe hơi giống một câu đùa cợt thô lỗ, thấy mặt cô lại bắt đầu ửng hồng, phản ứng này rõ ràng là cô cũng nghĩ theo hướng đó rồi.
Dù sao cũng đều là người trưởng thành, Tống Cẩn lại còn là tác giả viết tiểu thuyết ngôn