Chương 2
cậu ăn một bữa hoành tráng còn hơn." Cô bật cười "Cậu cứ đến đi, tớ mời." "Vậy cậu cứ đợi đấy, tháng sau tớ qua tìm cậụ" Đúng lúc này, khúc dạo đầu của bài "Dưới chân núi Phú Sĩ" lại vang lên, cánh cửa gỗ của homestay bị đẩy ra từ bên ngoài.
Tống Cẩn quay đầu lại, thấy một người đàn ông với vóc dáng cao lớn, thẳng tắp bước vào trong sân.
Chỉ cần nhìn thoáng qua gương mặt ấy, tất cả những từ ngữ miêu tả con nhà thế gia trong tiểu thuyết ngôn tình đều lướt qua trong đầu cô một lượt.
Bài hát này và người đàn ông này thật sự là một sự kết hợp hoàn hảo...
"Không tám chuyện với cậu nữa, bên tớ có khách rồi." Vội vàng kết thúc cuộc gọi với Nguyễn Họa, khi người đàn ông bước vào đại sảnh, Tống Cẩn đứng dậy tự giới thiệu "Chào anh, tôi là Tống Hảo Vận, quản gia của homestay Hảo Vận Lai." Với tố chất nghề nghiệp tích lũy nhiều năm, cô có thể chuyển sang trạng thái làm việc bất cứ lúc nào "Xin hỏi anh muốn làm thủ tục nhận phòng, hay vào tham quan chụp ảnh?" Lục Chinh đảo mắt nhìn quanh một vòng "Chỉ có mình cô thôi sao?" "Nhân viên của chúng tôi đều đã đi chợ mua đồ rồi, một lát nữa mới quay lại." Nghe cô nói xong, Lục Chinh liền rời đi.
Nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, Tống Cẩn thầm nghĩ không biết mình đã nói sai câu nào?
Cô đứng nguyên tại chỗ ngẩn ra suy nghĩ tận mười mấy phút vẫn không tìm ra câu trả lời.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, lại thấy người đàn ông ấy đã quay trở lại, trên tay còn có thêm một chiếc vali màu đen cỡ lớn.
Hóa ra là đi lấy hành lý...
"Một phòng suite ở tầng ba." Lục Chinh lạnh lùng đưa chứng minh thư cho cô "Ở trước bảy ngày." Tống Cẩn ngạc nhiên "Trước đây anh từng ở Hảo Vận Lai rồi sao?" Trên tầng ba chỉ có một phòng suite lớn duy nhất, và đó cũng là phòng đắt nhất...
“Một người bạn của tôi đã đến đây vài năm trước.” Tối qua Lục Chinh đã lái xe suốt đêm, lúc nãy quay lại xe lấy hành lý, tuyết lọt vào trong giày khiến đôi tất giờ đã ướt sũng.
Anh chỉ muốn lên lầu tắm nước nóng ngay lập tức "Đưa thẻ phòng cho tôi trước, lát nữa tôi xuống lấy chứng minh thư rồi thanh toán saụ" Tống Cẩn nhận lấy chứng minh thư, rồi đưa thẻ phòng cho anh.
Qua cửa sổ kính, cô dõi mắt nhìn theo anh xách vali lên lầu, thầm nghĩ Đúng là một vị khách dễ tính.
Đương trong Trấn cổ không cho phép xe cộ đi vào, khách nhận phòng thường sẽ được quản gia sắp xếp người ra cổng đón và vận chuyển hành lý giúp.
Anh rời đi lúc nãy chắc là do thấy trong nhà nghỉ chỉ có mỗi mình cô, sợ cô không xách nổi chiếc vali to như thế nên mới tự mình đi lấy.
Cầm lấy chiếc chứng minh thư trên bàn, nhìn người đàn ông trong ảnh thẻ với đôi mắt toát lên vẻ điềm tĩnh và uy quyền, Tống Cẩn cảm thấy gương mặt này trông rất quen mắt.
Họ tên Lục Chinh.
Quê quán Bắc Thành.
Là một quản gia chuyên nghiệp, Tống Cẩn luôn tôn trọng sự riêng tư của khách hàng và không có thói quen tò mò.
Nhưng nghĩ đến khí chất uy nghiêm không giận tự uy của người đàn ông vừa rồi, cô thầm nghĩ Nhân vật này lai lịch chắc chắn không hề nhỏ.
Không cưỡng lại được sự tò mò, cô mở điện thoại, nhập vào thanh tìm kiếm Lục Chinh.
Trang web hiện ra toàn bộ những tin tức liên quan đến từ khóa này.