Chương 6
Nơi đó đã rất ẩm ướt rồi.
Dâm thủy thấm ướt ɖương va^t.
của anh, hơi thở bất ổn, quỷ thần xui khiến lại không tá vị...
Đạo diễn Trần đã đi về phía bên này.
Thẩm Tư Triết mặc quần vào, nhét ɖương va^t.
cứng như sắt vào quần.
Kiều Na thở hổn hển đứng lên khỏi bàn, hai chân cô nhũn ra, giọng nói của Đạo diễn Trần truyền vào tai cô.
“Cảnh này đã qua, Dư Kiều Kiều, cảnh hôm nay của cô đã xong, thứ ba tuần sau là cảnh thứ hai.” Sắc hồng tяên mặt Kiều Na vẫn chưa phai, mái tóc rối bù đã che đi một phần, cô cúi đầu nói với Đạo diễn Trần: “Được rồi, cảm ơn Đạo diễn Trần, làm phiền đạo diễn rồi.” Đạo diễn Trần nói “Ừm”, “Được rồi, chúng ta thu dọn đồ đạc đi về trước đi.” Kiều Na không có mặt mũi nhìn Thẩm Tư Triết, hai tay xoắn vào nhau rồi xoay người rời đi.
Lúc này, phía sau vang lên một giọng nữ nũng nịu: “Ây da, Tư Triết?
Chúng ta lại hợp tác.” Kiều Na chưa đi xa, lén liếc nhìn, chính là nữ chính của bộ phim này Lưu Oánh.
Thẩm Tư Triết đang nói chuyện với Lưu Oánh.
Kiều Na không nhìn nữa, vào phòng thay đồ.
Thẩm Tư Triết nhìn về hướng cô với ánh mắt âm u.
====================================================================== Kiều Na quay lại phòng thay đồ, cởi quần lót chữ T ra, quần lót đã ướt sũng, tяên chân cô còn dính một ít ɖa^ʍ thủy.
Cô lấy khăn giấy trong túi ra, cúi xuống dùng khăn giấy lau sạch ɖa^ʍ thủy, sau đó mặc một chiếc quần lót sạch, cởi trang phục diễn, để lộ hai bầu ngực trắng nõn.
Kiều Na rũ mắt nhìn, cảm thấy hơi ấm của Thẩm Tư Triết vẫn còn ở chỗ đó.
Lúc nhận phim, Kiều Na đã chuẩn bị xong tâm lý sẽ bị chạm vào ngực, nhưng, vừa nãy, Thẩm Tư Triết dùng ɖương va^t.
kiêu hãnh cọ vào vào phần dưới của cô, chắc chắn đã vi phạm quy định trong nghề.
Kiều Na cũng bình tĩnh lại sau khi trải nghiệm cao trào, chỉ khi đến phòng thay đồ, cô mới nhớ ra những điều này.
Thẩm Tư Triết làm như thế với cô, vậy thì cũng đối xử với các nữ diễn viên khác giống vậy sao?
Kiều Na đang suy nghĩ lung tung.
Lúc này, có cuộc gọi đến, là Thôi Tri Thụy.
Kiều Na trước đây là nữ diễn viên vô danh, Thôi Tri Thụy dường như không bao giờ gọi điện cho cô, nếu có chuyện gì anh ta sẽ báo cho Trợ lý Phạm.
Trợ lý Phạm phụ trách ba nữ diễn viên, danh tiếng của Kiều Na là kém nhất, cho nên nói chính xác thì Kiều Na không có trợ lý.
Từ khi nhận vai nữ số ba, rõ ràng là Thôi Tri Thụy đã gọi điện nhiều hơn.
Kiều Na nhận điện thoại: “Alo, anh Thôi.” “Ừm, cảnh đầu tiên quay xong rồi à?” Kiều Na nói “Ừm”.
Thôi Tri Thụy rất thản nhiên nói: “Cô biết Phùng Diệp đúng không?” Phùng Diệp, Đạo diễn Phùng, người đã trở thành đạo diễn nổi tiếng chỉ sau một bộ phim.
Trong đầu Kiều Na hiện lên hình ảnh Phùng Diệp, không hiểu sao Thôi Tri Thụy lại đột nhiên nhắc đến người này: “À, em có biết.” Thôi Tri Thụy bật ra một tiếng cười khúc khích: “Có một bộ phim ngắn, Đạo diễn Phùng đang tìm nữ chính, tôi đọc kịch bản thấy cô khá phù hợp, hai giờ chiều ngày mai, đến Lộc Viên thử vai.” Kiều Na sửng sốt nên quên đáp lại.
Thôi Tri Thụy không nghe được câu trả lời, hơi mất kiên nhẫn hỏi: “Kiều Na, cô đang làm gì vậy?
Có nghe tôi nói gì không?” “Nghe thấy rồi!” “Hai giờ chiều ngày mai, đến Lộc Viên thử vai.
Dạ, em hiểu rồi, cảm ơn anh Thôi.” Kiều Na thật lòng vui vẻ, trong giọng điệu cũng tràn đầy