Chương 15
Thẩm Tư Triết chỉ tay vào cô, nói bằng giọng lành lạnh.
Huang Ngưng và một nữ diễn viên khác được cho là ở lại, ngơ ngác nhìn nhau không hiểu ý gì.
Trợ lý đạo diễn cũng nhìn Thẩm Tư Triết, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
Đạo diễn Phùng ngồi bên cạnh, nãy giờ vẫn luôn im lặng, liếc nhìn Thẩm Tư Triết, “Tư Triết?” Thẩm Tư Triết đã đứng dậy khỏi chỗ ngồi: “Bộ dạng của cô ấy khiến tôi rất có cảm giác.” Trợ lý đạo diễn nói: “Nhưng cô ấy không hề khóc.
Nữ chính trong kịch bản của chúng ta là hắc liên hoa, nhất định phải khóc rất đẹp”.
Thẩm Tư Triết nhẹ giọng nói: “Cô ấy khóc hẳn sẽ rất ưa nhìn, nhưng, cần tôi giúp một chút.” Phó đạo diễn nhìn Đạo diễn Phùng.
Đạo diễn Phùng nhìn chằm chằm vào Thẩm Tư Triết, một lúc sau, ánh mắt ông ta lạnh lùng nhìn Kiều Na, như thể đang quan sát một món hàng, một món hàng có thể mang lại lợi ích cho ông ta, “Vậy thì...
Thử một chút.” Thẩm Tư Triết được sự đồng ý, anh đi đến trước mặt Kiều Na, Hoàng Ngưng và một nữ diễn viên khác tức giận trừng mắt nhìn Kiều Na, cuối cùng cũng bị mời ra ngoài.
Kiều Na run mi nhìn Thẩm Tư Triết.
Đây là cơ hội cuối cùng của cô, nên khi ngón tay của Thẩm Tư Triết đặt lên tấm lưng mịn màng của cô, cô cũng không trốn tránh.
Chiếc áo ngực lập tức được cởi ra, hai bộ ngực to như bé thỏ trắng nhảy ra ngoài, đung đưa theo làn sóng gợi tình, núm √υ" hồng hào run rẩy cứng lên, dựng thẳng về phía Thẩm Tư Triết.
Thẩm Tư Triết dùng ngón tay mân mê đầu √υ", Kiều Na đột nhiên sợ run cả người, cô tiến lên một bước, bàn tay nhỏ của cô đặt lên phần áo trước ngực Thẩm Tư Triết, tяên khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức lê hoa đái vũ*, đuôi mắt ửng đỏ, hốc mắt bốc lên sương mù, “Xin anh...
Để em ở lại...” Kiều Na bịa ra lời thoại.
*Lê hoa đái vũ [梨花带雨] : Giống như hoa lê dính hạt mưa.
Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi.
Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.
Vừa rồi trợ lý đạo diễn mời cô ra ngoài khiến cô rất sợ, cô cần vai diễn này, cho nên phải cố gắng diễn.
Thẩm Tư Triết nhìn cô thật sâu: “Ở lại đây?
Vậy thì khóc cho tôi xem.” Kiều Na không dừng lại một giây, cởi bỏ quần lót, ngồi dưới đất, dang hai chân ra, đặt ngón tay của cô vào giữa hai chân, lòng bàn tay xoa xoa hạt đậu yếu ớt bên tяên.
Cả người Thẩm Tư Triết dường như chặn mất ánh mắt ở phía sau, anh nhìn chằm chằm vào miệng lỗ mềm mại đang chảy nước phía dưới người cô, không hiểu sao hô “Cắt”, rồi ném quần áo bên cạnh lên người cô, “Được rồi, mặc quần áo vào đi, là em.” Cho đến khi ra khỏi Lộc Viên, Kiều Na không thể tin rằng mình được chọn làm nữ chính của “Nữ phụ hắc liên hoa dựa vào thân thể” chỉ vì lời nói của Thẩm Tư Triết.
Nhất định phải báo tin vui này cho những người bạn tốt.
Khi Nguyễn Nguyệt Nguyệt nhận được cuộc gọi, cô ấy đang bị người đàn ông ở phía sau đè và chịch mạnh mẽ, ɖương va^t.
to lớn sậm đen đang liên tục đâm vào ra trong lỗ nhỏ mềm mại của cô ấy, quy đầu không ngừng cọ sát vào vách t̸h̵ιt̸ bên trong, khoái cảm như đang quất roi đánh vào cột sống, toàn bộ cơ thể trắng nõn mềm mại của cô sụp xuống thành hình vòng cung, cô đáp lại Kiều Na bằng những tiếng thở gấp: “Hả...
à, Na Na.” Kiều Na đỏ bừng mặt khi nghe thấy