“Dì hai đừng tưởng thật, con đang nói đùa với dì thôi.” Mộc Vãn cười hì hì nói một câu, đi lên khoác tay bà hai.
Khóe môi của bà hai giật giật hai cái, bước vào trong phòng, đầu tiên là trò chuyện vài câu.
Quan hệ bất chính.
Mộc Vãn nhìn dáng vẻ thướt tha của bà ta, đôi mắt quyến rũ, phần sườn xám ở trước ngực bị kéo căng ra gần như đã miêu tả sinh động, bước đi cũng như cơn gió lướt nhẹ qua hàng liễu.
Bà hai này nhỏ hơn Đốc quân tròn 20 tuổi, lúc mới gả đến cũng được cưng chiều, nhưng sau đó lại có bà ba, bà tư và bà năm, bà ta dần khó giữ được địa vị, tuổi già nhan sắc tàn phai lại không có chỗ nào để đi, địa vị ở trong phủ càng ngày càng đi xuống.
Nhiều năm cô đơn khiến bà ta dần có lòng nghĩ đến tình yêu, kết quả dụ dỗ được một tên phó quan của Đốc quân, hai người hoạt động bí mật, lừa Đốc quân có quan hệ bất chính.
Vốn tưởng làm kín kẽ Thần không biết Quỷ không hay, trong lúc vô tình lại đụng phải Mộc Vãn ngã xuống giếng.
Vì vậy, lần này bà hai đến thăm dò thật giả.
Mộc Vãn đặt quyển sách trên tay xuống, cười khanh khách ngồi trước bàn tròn với bà ta, vừa mở miệng đã gọn gàng dứt khoát, có một vài việc có một vài người không cần quanh co lòng vòng.
“Dì hai, con chỉ nói một câu, người không phạm ta, ta không phạm người.” Mộc Vãn rót một chén trà đẩy qua đó.
Bà hai không ngờ Mộc Vãn lại thẳng thắn dứt khoát như vậy, lúc trước bà ta ỷ vào bí mất này vô cùng kiêu ngạo, nhưng chẳng may để điểm yếu rơi vào trong tay người ta, bà hai bị gò bó khắp nơi, không thể không khúm núm với cô, sống rất uất ức.
“Đúng đúng đúng, giữa chúng ta thật sự không nên có mối liên quan gì, mọi người ở chung dưới một mái nhà, nên quan tâm chăm sóc lẫn nhau mới đúng.” Bà hai nói một đằng nghĩ một nẻo, đưa tay nhận lấy chén trà do Mộc Vãn đưa tới, lại không ngờ, chén trà kia rất nóng, bà ta không cầm chắc, cả chiếc chén sứ rơi xuống đất vỡ tan tành.
Bà hai giật mình kêu lên, ngẩng đầu lên lại thấy Mộc Vãn vẫn mỉm cười nhẹ nhàng, lại lấy một cái chén mới: “Dì hai, mặc dù nước trà rất ngon, cũng phải cầm lên được mới được. Chỉ cần dì không giở trò sau lưng, con chắc chắn sẽ không làm khó gì, có một vài bí mật nên chôn giấu trong lòng. Từ trên xuống dưới Lăng gia này, thêm một người bạn gì sao cũng tốt hơn thêm một kẻ thù, dì nói lời này có đúng hay không?”
Mộc Vãn ném đá giấu tay, trong lời nói lại rõ ràng quan hệ lợi hại, một nửa là giảng hòa, một nửa là cảnh sáo.
Bà hai là người thông minh, sao lại nghe không hiểu chứ, liên tục gật đầu xác nhận: “Nói đúng, nói đúng.”
Ngoài miệng bà hai nói rất hay, trong lòng lại âm thầm suy nghĩ lời Thúy Quyên vừa nói, mặc kệ thế nào, bà ta tuyệt đối không cho phép Mộc Vãn đi gặp Hồng Tụ, khó khăn lắm chuyện này mới lắng xuống tiếp theo không thể xảy ra sơ suất gì nữa, chút nữa bà ta sẽ gửi thư cho Lưu phó quan, để anh ta nghĩ cách giải quyết Hồng Tụ, chấm dứt tai họa sau này.
Mộc Vãn nhìn dáng vẻ không yên lòng của bà hai, hiển nhiên không để tâm đến lời cảnh cáo của cô.
Cô nhẹ nhàng mỉm cười, nói không nhanh không chậm: “Nghe nói Đốc quân đến phía Bắc xa xôi, tình hình chiến tranh càng ngày càng gấp rút, trên dưới toàn quân đều đề phòng nghiêm ngặt, ngay cả một con ruồi cũng không lọt.”
Bà hai lập tức giật mình, đúng rồi, sao bà ta lại quên chứ, nhân tình Lưu phó quan của bà ta đã đi theo Đốc quân tác chiến, lúc này viết thư hoặc gọi điện thoại cho anh ta, chắc chắn không ổn, làm không tốt sẽ khiến Lưu phó quan mắc tội danh thông đồng với kẻ địch.
Bà hai nghĩ như vậy, lúc này cũng đổ mồ hôi lạnh, ngước mắt nhìn Mộc Vãn, cô đang mỉm cười, dường như vừa rồi chỉ là cuộc nói chuyện bình thường, nhưng bà hai lại cảm thấy sợ hãi, cô đang cảnh cáo bà ta, chẳng lẽ cô có thể biết rõ suy nghĩ của bà ta.
Ngọt ngào, nụ cười của anh rất ngọt ngào.
Sau khi người phụ nữ này rơi xuống giếng, thật sự như biến thành người khác, lúc trước cô như một con thỏ giơ nanh múa vuốt nhưng không có lực sát thương, bây giờ cô biết thành một con hổ già lười biếng ngáp một cái, lại khiến người ta không thể không e ngại.
“Dì hai, con thấy sắc mặt dì không tốt, gân đây có triệu chứng đau đầu chóng mặt không?” Vừa rồi Mộc Vãn đã vụng trộm bắt mạch cho bà hai, cảm thấy khí huyết của bà ta không ổn, Âm khí không đủ.
Bà hai vô cùng một mỏi xoa trán: “Gần đây thật sự không còn chút sức lực nào, đã để bác sĩ kê đơn thuốc bổ rồi.”
“Vậy thì tốt rồi, nhất định phải chú ý cơ thể mới được.” Trên mặt Mộc Vãn đang mỉm cười, trong lòng lại đang suy nghĩ phải làm thế nào để lấy được đơn thuốc của bà hai.
“Mộc Vãn, sao con lại biết dì đau đầu chóng mặt?” Phản ứng của bà hai hơi khác lạ, ngay sau đó lại nói: “Dì suýt nữa quên mất, con và Cẩm Nhu đã cùng nhau học y.”
So với Mộc Cẩm Nhu, tất nhiên một người “Không còn gì khác” như cô sẽ bị người ta quên lãng, Mộc Vãn không quan tâm, khẽ cười một tiếng.
Thúy Quyên mang bánh ngọt về, nhìn thấy chén trà rơi vỡ dưới đất còn tưởng rằng hai người nảy sinh tranh chấp, dù sao lúc trước cứ ba ngày hai bữa là Mộc Vãn lại cãi nhau với người, đắc tội tất cả mọi người trong phủ này.
Cô ta ngồi xuống dọn dẹp chén trà, lại lén lút liếc bà hai một cái, chỉ thấy bà hai rất ngoan ngoãn, không giống như đang tức giận, hai người đều nói chút việc bình thường, dáng vẻ ở chung rất hòa thuận.
Không lâu sau, bà hai đứng dậy ra về, Mộc Vãn tự mình đưa tiễn, hai người lại rảnh rỗi trò chuyện vài câu ở cửa ra vào.
Tuy Thúy Quyên cảm thấy nghi ngờ, nhưng nhìn thấy bát thuốc sạch sẽ ở trên bàn, vô thức nhếch môi.
Vừa mới dọn dẹp xong mảnh vỡ của chén trà, bên ngoài đã vang lên giọng nói vui vẻ của Lăng Tuyết Thu, chắc chắn là đến học hát rồi.
~~
Lăng Thận Hành đang xử lý việc quân sự ở trong phòng sách, Mộc Cẩm Nhu mang trà ngon vừa mới pha xong vào, nghe nói Thiếu soái thích màu nhạt, hôm nay cô ta đặc biệt đổi sang một bộ sườn xám màu xanh nhạt, con gái Mộc gia sinh ra đều có khuôn mặt tròn như trăng rằm, tỉ mỉ ăn mặc đều là tuyệt sắc nhân gian.
“Thiếu soái, ngài đã cực khổ đến trưa rồi, uống một ngụm trà nghỉ ngơi một lúc đi.”
Lăng Thận Hành đang đọc công văn trong tay, cũng không ngẩng mặt lên: “Để đó đi.”
“Đây là lá trà Hoàng Sơn lá nhọn tốt nhất, còn là trà mới năm nay, em đặc biệt dùng nước trong suối nước nóng để pha…”
“Để đó đi.” Lăng Thận Hành khó chịu ngắt lời cô ta, trên hàng lông mày hiện rõ vẻ không vui.
Mộc Cẩm Nhu biết tính tình của anh, mặc dù hơi mất mặt nhưng vẫn không cam lòng hỏi một câu: “Hoa quế trong sân vừa nở, không biết Thiếu soái muốn hoa quế cao hay bánh tráng hoa quế?”
Tuy là đầu thu, cửa sổ trong phòng sách mở rộng, mùi hoa quế thoang thoảng bay vào trong phòng, gió thu thổi trang sách trên bàn vang lên tiếng rào rào.
Mộc Cẩm Nhu nhìn thấy, vội vàng đi đến nói: “Em đi đóng cửa sổ…”
Đôi bàn tay như ngọc vừa đưa ra, đã mơ hồ nghe thấy tiếng hát uyển chuyển truyền đến, như ở ngay bên ngoài cửa sổ, dường như người đang hát còn hàm chứa cả tình cảm nồng nàn, từng câu đều chạm vào lòng người.
Lăng Thận Hành đang xem sách vốn không để ý đến, nhưng tiếng hát này không gần không xa chậm rãi truyền đến, uyển chuyển rung động lòng người như tiếng suối chảy róc rách trong khe núi.