Chương 2
thoải mái, thật sự rất phù hợp với tiêu chuẩn chọn vợ của đàn ông.
Trước đây, Hoắc Mộ từng nói vợ tương lai của ang phải là một cô gái hiền lành, điềm tĩnh.
Nghe lời nói đó, Cận Quan Quan không khỏi có chút tự ti, vì cô hoàn toàn đối lập với tiêu chuẩn của anh, từ nhỏ đến lớn ai cũng chê cô ồn ào, miệng nói không ngừng được, tuyệt đối không có cô gái nào giống như cô.
Khó trách, Hoắc Mộ không thích cô, năm đó ở bên nhau chẳng qua chỉ là một trò chơi mà thôi.
Sau này, một cô gái khác lại xuất hiện trong cuộc đời anh, cho nên vừa thi tốt nghiệp xong liền buông lời chia tay, không cần cô nữa.
… Hoắc Mộ xem cô như người xa lạ cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Vị hôn thê của anh còn đang ở đây, cô và anh nên phân rõ giới hạn đừng để cho cô ấy biết thì tốt hơn, như vậy anh cũng không phải khó xử.
Cận Quan Quan cô không bao giờ làm chuyện thất đức đi phá hoại hôn nhân hạnh phúc của người khác.
Nghĩ là làm, cô không chú ý đến anh nữa, mắt không thấy tâm không phiền, sang chỗ khác thu dọn vật dụng.
Cận Quan Quan vừa bước vào phòng thử đồ để cất một ít đồ đạc, bất ngờ cửa phòng đột nhiên đóng lại, cô nghe được liền giật mình, xoay người lại.
Hoắc Mộ không biết vào đây từ khi nào, trên người anh vẫn mặc một bộ âu phục ngay ngắn chỉnh tề như lúc nãy.
Anh lạnh nhạt bước đến chỗ Cận Quan Quan.
Phòng thử đồ rất lớn, nên cho dù Hoắc Mộ có đi vào cũng không thấy ngột ngạt.
Cận Quan Quan nhìn thấy bộ dáng đầy khí thế của anh, cô có chút sợ hãi, cảm thấy nếu tiếp tục ở trong này sẽ không ổn, cho nên muốn đi ra ngoài.
Nhưng Hoắc Mộ đã nhanh chóng bắt được cổ tay cô, đè lên vách tường.
Hoắc Mộ ghì chặt tay cô lên đỉnh đầu, giây tiếp theo, bàn tay khớp xương rõ ràng đặt trên mông cô sờ soạng, vuốt ve cánh mông cô, tay anh như mang điện, nơi nào bị anh chạm qua, cô có cảm giác như nơi đó lưu lại một trận tê dại.
Hôm nay Cận Quan Quan mặc trang phục công sở, thân trên mang một chiếc áo sơ mi trắng, phía dưới được bao bọc bởi một chiếc váy bó sát, ôm lấy mông.
Bởi vì đây là loại váy nếu mặc quần lót bình thường sẽ để lại dấu vết, nên phải mặc quần chữ đinh 丁 .
Hoắc Mộ vuốt mông cô một hồi, không cảm nhận được dấu vết của quần lót, anh tưởng rằng cô không mặc quần lót.
Loại chuyện này anh dám chắc cô có thể làm được, trước đây khi hai người bọn họ ở cùng nhau, cô thường xuyên không mặc quần lót dụ hoặc anh.
Cho nên tức khắc, anh kéo váy cô lên.
Anh nhìn xuống, chỉ thấy quần lót chữ đinh 丁 .
Loại quần lót này không thể che chắn gì được, một nửa miệng huyệt còn bị lộ ra bên ngoài.
Hoắc Mộ nhìn quần lót chữ đinh 丁 , hai mắt anh đỏ lên, ngón tay đối mặt với tiểu huyệt, sau đó kéo sợi dây mỏng xuống, rồi đem quần chữ đinh 丁 trong tay đặt sang một bên.
Không có vật che đậy, âm mao màu đen lập tức đập vào mắt anh, anh dùng hai ngón tay đặt lên hai mảnh hoa môi, bẻ ra.
Theo động tác của anh, âm đế hồng hào trên miệng huyệt nhô lên, ngón tay giữa khẽ chạm lên âm đế, rồi cọ xát không ngừng.
“A…” Cảm giác được dị vật đột nhiên xông vào nơi riêng tư, cô không nhịn được mà