Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

thời không đoán được ý định của nàng.
Ông nhíu mày, xụ mặt hỏi "Ngươi thân là nữ nhi gia, không ở nhà cữu cữu còn tính đi đâu?
Có phải cảm thấy chúng ta chậm trễ ngươi, nên cố ý nói lời giận dỗi không?" Lúc này, Hà thị được đám nha hoàn vây quanh vội vã chạy tới.
Ánh mắt bà ta lướt qua những chiếc rương gỗ được bày biện chỉnh tề, dừng lại trên chiếc áo choàng lông chồn của Giang Bảo Thường.
Thấy bộ lông trắng muốt như tuyết, không một sợi tạp mao, bà ta thu lại vài phần khinh thường, gượng gạo cười nói "Đây là Bảo Thường phải không?
Ta không phải cố ý không ra đón ngươi, chỉ là trong nhà quá nhiều việc không thể phân thân, ngươi đừng giận cữu mẫu nhé?" Giang Bảo Thường khẽ vén tay áo, hướng Thôi Nhạc Sơn và Hà thị hành lễ, tươi cười nói "Bảo Thường xin bái kiến cữu cữu cữu mẫu, chúc cữu cữu thăng quan tiến chức, cữu mẫu phúc thọ miên trường." Nàng quay sang Hà thị, nhẹ nhàng giải thích "Cữu mẫu hiểu lầm con rồi, con vừa nói với cữu cữu xong, con phải để tang phụ thân, không tiện ở lại đây lâụ Lần này đến, chủ yếu là muốn đem gia sản phụ thân để lại phó thác cho cữu cữu, xin cữu cữu cất giữ hộ." Nàng dừng một chút rồi nói tiếp "Về nơi ở của con, cữu cữu cữu mẫu đừng lo.
Con định mua một tiểu viện tử ở Biện Kinh, xây thêm một Phật đường để ngày ngày ăn chay niệm Phật, cầu phúc cho phụ mẫu sớm vãng sanh cực lạc." Đất Biện Kinh tấc vàng tấc bạc, mua một tiểu viện tử ít nhất cũng phải mấy ngàn lượng bạc, Giang Bảo Thường nói năng nhẹ nhàng như không, khiến người ta kinh ngạc.
Hà thị im lặng, trong lòng vừa nghi hoặc vừa hối hận, nhưng không tiện giữ nàng lại.
Thôi Nhạc Sơn trầm mặt nói "Dù có đi, cũng không cần vội vã.
Chúng ta vào trong nói chuyện." Ba người vào tiền sảnh, Thôi Nhạc Sơn ngồi lên ghế chủ tọa, cho lui người hầu, nói với Giang Bảo Thường "Bảo Thường, muội phu đang tuổi tráng niên, đột ngột qua đời thật khiến ta bất ngờ.
Ngươi tin tưởng ta, muốn ta giúp ngươi giữ gìn gia sản, theo lý mà nói ta không nên từ chối.
Nhưng ngươi hãy suy nghĩ kỹ, nếu chỉ gửi bạc mà không ở lại, người ngoài sẽ nghĩ sao về ta?
Nhỡ chuyện này đến tai ngự sử, họ dâng sớ lên Thánh Thượng, buộc tội ta 'ăn tuyệt hậu', thì cái mũ cánh chuồn này của ta còn giữ được không?" "Chuyện này..." Giang Bảo Thường hoảng hốt đứng dậy, vặn vẹo chiếc khăn trong tay, lo lắng nhìn hai người, "Cữu cữu, cữu mẫu, xin tin con, con tuyệt đối không có ý đó." Thôi Nhạc Sơn thấy Hà thị không nói gì, liền quay sang trách móc bà ta "Nửa năm trước, muội muội ngươi mới góa chồng, dẫn A Quân đến nương nhờ chúng ta, ngươi đích thân ra bến tàu đón, chăm sóc chu đáo.
Sao đến lượt Bảo Thường, ngươi lại bận đến không thể phân thân?" "Lão gia đang trách thiếp thân sao?" Hà thị chưa từng bị nói nặng lời như vậy, mặt lúc xanh lúc trắng nhưng không dám cãi lại, chỉ biết lấy khăn che mặt giả khóc, "Thiếp thân lo liệu cho lão gia bao nhiêu năm nay, nuôi lớn một đôi nhi nữ, không có công lao cũng có khổ lao, chỉ là sơ suất một lần mà lão gia lại làm mất mặt thiếp thân trước mặt tiểu bối, thật khiến người ta thất vọng..." "Cữu mẫu đừng khóc, đều là lỗi của Bảo Thường." Giang Bảo Thường vội vàng đỡ Hà thị, vẻ mặt đầy tự trách, "Là Bảo Thường suy


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡