Chương 16
thế gia nào như hắn, từ ba tuổi đã bị phụ mẫu ném đến trang trại, lớn lên hoang dại không biết lễ nghĩa, đến chữ to cũng không biết mấy chữ.
"Gia, hiện tại đã đến giờ giới nghiêm, chúng ta tìm chỗ trú tạm, sáng mai vào thành thì hơn?" Gã sai vặt Kim Qua đánh bạo khuyên nhủ.
Lục Hằng nắm chặt hai tay, quay đầu nhìn cánh đồng phủ đầy tuyết, đột nhiên hỏi "Kim Qua, ngươi nói nhà nông từ vụ xuân đến vụ thu, một năm có thể tích lũy được bao nhiêu bạc?" Kim Qua đếm trên đầu ngón tay, trả lời thành thật "Bẩm gia, gặp mùa màng tốt có thể kiếm được mười hai mươi lượng bạc, mùa màng không tốt thì trắng tay." Lục Hằng đột nhiên cười lạnh.
Hắn mặc y phục chỉnh tề, áo bào đen thắt đai lưng tím đen, đầu đội ngọc quan, chân đi ủng đen, mày kiếm dựng đứng, mắt sáng như sao, dáng người cao gầy, thoạt nhìn rất có vài phần quý khí.
Nhưng áo bào bên trong chỉ là áo đơn, bộ tất chân đầy những miếng vá xiêu vẹo, ngọc quan là đem bội kiếm thế chấp ở tiệm cầm đồ để mua, ngay cả con ngựa màu mận chín kia cũng là mượn của sư phụ.
Kim Qua bị Lục Hằng cười đến sởn gai ốc, trong lòng thầm kêu khổ.
Nói ra, vị chủ tử này cũng thật xui xẻo, ba tuổi đã bị Trương chân nhân ở Thái Hư Quan xem bói, phán cho cái mệnh "Thiên Sát Cô Tinh", nói là khắc phụ khắc mẫu khắc thê khắc tử, Hầu gia cùng Hầu phu nhân sợ hãi, suốt đêm đưa người đến trang trại, ngay cả ngày lễ tết cũng không chịu gặp mặt.
Đến khi Hầu phu nhân hương tiêu ngọc vẫn, Hầu gia cưới kế thê rồi nằm liệt giường, người được định hôn ước từ nhỏ với Lục Hằng cũng chết yểu, cái mệnh đen đủi kia xem như được chứng thực hoàn toàn.
Mọi người tránh hắn như tránh tà, hạ nhân trong Hầu phủ dần dần lơ là, mấy ngày liền đồ dùng cần thiết cũng không được đưa đến đúng hạn.
Hầu gia chưa từng xin Thánh Thượng lập thế tử, các quý nhân trong cung cũng coi như hắn không tồn tại.
Lục Hằng nói "Theo ý của Triệu thế bá, muốn hắn ta nói tốt vài câu trước mặt phụ thân, ít nhất cũng phải hai vạn lượng bạc.
Nếu ta là một nông dân, hai vạn lượng bạc phải cần cù làm lụng trên đồng ruộng một ngàn năm." Kim Qua nhớ lại những ngày họ bị đối xử lạnh nhạt ở biệt viện của Triệu thượng thư, bất bình nói "Gia đừng chấp nhặt với tên cẩu quan đó, hắn ta sư tử ngoạm, nhận tiền mà không nhận người, chẳng chút nhớ tình cũ, thật quá đáng Gia cứ xem, hắn sớm muộn gì cũng vì lòng tham không đáy mà mất cái mũ cánh chuồn kia " Lục Hằng theo thói quen đưa tay về phía eo trái, sờ không thấy gì mới nhớ ra bội kiếm còn ở tiệm cầm đồ, bèn cười lạnh "Ta càng muốn tự tay chặt đầu hắn ta." Kim Qua sợ đến rụt cổ "Gia, người đang nói đùa với tiểu nhân đấy phải không?
Giết người thì đền mạng, người đừng hành động theo cảm tính " Lục Hằng chỉ cười không nói.
Kim Qua dù đã hầu hạ Lục Hằng mười mấy năm, vẫn không đoán được tính tình chủ tử, cẩn thận khuyên nhủ "Gia bớt giận, hãy nghĩ tốt lên, Hầu gia năm nay cuối cùng cũng cho người hồi phủ, hình như còn tính chuyện hôn sự cho người, đây chẳng phải là dấu hiệu tốt sao?
Biết đâu một hai năm nữa, Hầu gia sẽ chủ động xin Thánh Thượng lập người làm thế tử " "Nhưng ta đã lỡ giờ hồi