Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

không liên quan đến tỷ, chỉ là ta không muốn đối mặt..." Giang Bảo Thường lại nói "Còn nữa, A Quân muội muội trách ta 'giả nhân giả nghĩa, tâm khẩu bất nhất', lại là từ đâu mà ra vậy?" Mặt Mạnh Quân càng đỏ bừng, giọng nói nhỏ đến mức khó nghe "Tỷ tặng Hành Chu ca ca và Hành Sách ca ca lễ vật giống nhau, còn cho ta và Diệu Nhan tỷ lại khác nhau, rõ ràng là có thân có sơ, khinh thường ta..." Giang Bảo Thường bật cười, giải thích "Muội muội ngốc nghếch, muội quên rồi sao?
Muội cũng đang để tang, không nên đeo vàng ngọc.
Hơn nữa, đôi khuyên tai ngọc trai kia xuất xứ từ Nam Hải, không phải vật tầm thường, ta chỉ có sáu viên, đành lòng chia cho muội hai viên, sao lại mang tiếng không tốt?" Mạnh Quân bừng tỉnh, xấu hổ đến rơi nước mắt "Ta cái gì cũng không hiểu, để tỷ tỷ chê cười...
Ta, ta không biết để tang có nhiều quy củ như vậy, mẫu thân cũng không dạy ta..." Nàng nghĩ đến nửa năm qua, mình bị Thôi Hành Chu dỗ dành dùng không ít son phấn sặc sỡ, lại vui vẻ đi theo di mẫu chọn vải vóc may xuân sam, đám hạ nhân sau lưng không biết nói bao nhiêu lời khó nghe, thì đau khổ đến mức muốn chết đi.
Giang Bảo Thường lấy khăn tay dịu dàng lau nước mắt cho Mạnh Quân, nhỏ giọng khuyên nhủ "Mẫu thân muội cũng không dễ dàng, muội nên thông cảm cho bà ấy nhiều hơn, vả lại..." Vả lại, đối với Mạnh Quân mà nói, Thôi Hành Chu có lẽ chính là phu quân của nàng ta.
Mạnh Quân dịu dàng như nước, Thôi Hành Chu lại khéo ăn khéo nói, biểu huynh muộ càng thêm thân thiết, đã hơn hẳn nhiều cặp phu thê mù quáng thành hôn.
Có lẽ Mạnh phu nhân cũng mang ý nghĩ như vậy, nên không quản thúc Mạnh Quân quá nghiêm.
Những lời này Giang Bảo Thường không nói ra, Mạnh Quân lại như hiểu được, từ từ nín khóc.
"A Quân muội muội, muội dù sao cũng còn mẫu thân, không như ta, chỉ có thể dựa vào chính mình." Vành mắt Giang Bảo Thường hơi đỏ lên, quay lưng lau mắt rồi lại mỉm cười, "Đi thôi, đến chỗ ta ngồi chơi, Diệu Nhan tỷ còn đang đợi chúng ta." Khúc mắc Mạnh Quân đã được giải tỏa, lại vì lời nói của Giang Bảo Thường mà sinh lòng đồng cảm, cảm thấy thân thiết với nàng hơn nhiềụ Ước chừng qua một tuần trà, Giang Bảo Thường và Mạnh Quân tay trong tay bước vào sân viện đã được tu sửa lại hoàn toàn.
Mạnh Quân khoác áo lông chồn của Giang Bảo Thường, cảm thấy ấm áp từ trên xuống dưới, vào cửa thấy Thôi Diệu Nhan ngồi bên lò sưởi, tay trái cầm một quyển thơ, tay phải ôm một con mèo trắng muốt, cười nói "Diệu Nhan tỷ thật biết hưởng phúc." Thôi Diệu Nhan liếc nhìn nàng ta, trêu chọc "Đây là tiểu miêu khóc nhè nhà ai?
Ta không có cá khô nhỏ để dỗ muội đâụ" Mạnh Quân xấu hổ giận dỗi, cởi áo lông chồn ra cùng Thôi Diệu Nhan đùa giỡn.
Mèo con "meó một tiếng nhảy xuống đất, đi đến bên chân Giang Bảo Thường, ngẩng đầu cọ cọ vào vạt váy nàng.
Giang Bảo Thường cười đưa mèo con cho nha hoàn Bội Lan, sai Sử Nguyệt bưng trà tiểu long đoàn hảo hạng tới, tự mình nấu nước pha trà rồi nhờ Thôi Diệu Nhan chuẩn bị bàn cờ, thẻ tre, Mạnh Quân chọn mấy hộp điểm tâm ưa thích, ba người cùng nhau hành lệnh chơi đùa.
Họ chơi trò "Cửu cung xạ", trò chơi mà Giang Bảo Thường mang từ phương Nam tới.
Trên bàn gỗ tròn có chín ô vuông lớn nhỏ bằng nhau, vẽ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡