Chương 3
được rồi, không cần ép bản thân phải đi cùng tôi đâụ” “...” Trông bề ngoài lạnh lùng thế mà cũng tâm lý phết.
Ôn Ngôn mỉm cười nhạt “Không sao, không đi cùng anh, bố em cũng sẽ bắt em đi cùng người khác thôi.
Đằng nào cũng là đi dạo, thà đi cùng một người đàn ông tâm lý như anh Tư đây còn hơn.” Lời này của cô không nghi ngờ gì đã tiết lộ việc dạo gần đây cô thường xuyên bị bố ép phải đi dạo cùng những vị khách đến nhà họ Ôn.
Cũng phải, Lục Diệu từng nghe Ôn Thần kể rằng dạo này những thiếu gia nhà giàu đến nhà họ cầu hôn sắp đạp bằng cả bậc cửa rồi.
Bọn họ đều nhắm vào nhan sắc và gia thế của cô em gái này, quả thực quá đỗi nông cạn.
Vừa rồi trong bữa tiệc mừng thọ cũng có không ít thanh niên tài năng tuấn tú đến tiếp cận cô, nhưng đều đụng phải vách đá.
Vài phút sau, hai người bước đến sân saụ Trời ngả về chiều, mặt trời lại ló rạng.
Ôn Ngôn liếc nhìn người tuyết mình vừa đắp, khẽ thở dài, dù sao Tương Thành cũng rất hiếm khi có tuyết rơi.
“Thích tuyết sao?” Lục Diệu hỏi.
Ôn Ngôn gật đầu “Vâng, khá thích.
Phương Nam ít tuyết rơi lắm, không sánh được với phương Bắc của các anh.
Anh xem, người tuyết em đắp hồi sáng, bây giờ bắt đầu tan rồi.” Anh rút từ trong túi áo măng tô ra một bao thuốc lá và chiếc bật lửa, không quên hỏi ý kiến cô “Có phiền không?” “Em không yếu ớt đến thế, ngửi khói thuốc thụ động cũng không chết được.” Lục Diệu khẽ cười, đôi môi mỏng nhếch lên, hiếm khi tâm trạng anh lại tốt đến vậy.
“Anh Tư cười gì thế?” Ôn Ngôn nhìn anh rít một hơi thuốc, tư thế nhả khói vô cùng quyến rũ.
Không phải kiểu cố tình làm màu ra vẻ quý ông, mà là sự cao quý toát ra từ tận trong xương tủy.
Anh lại nói “Tôi cũng không lạnh lẽo như em nghĩ đâu, sẽ không làm đau răng em.” “...” Đây là đang tính sổ chuyện lúc nãy đấy à?
Buổi tối, Lục Diệu ngủ lại tại nhà họ Ôn.
Ôn Thần đề nghị chơi đấu địa chủ, vì không đủ người nên kéo luôn cả Ôn Ngôn người vốn chẳng biết chơi bài vào cho đủ tụ.
Ôn Lam cũng có mặt, cộng thêm vài người anh em họ hàng xa, tổng cộng năm người cùng chơi đấu địa chủ.
Vị trí của Ôn Lam ngồi sát ngay cạnh Lục Diệụ Ôn Ngôn vốn không ưa kiểu con gái trà xanh như Ôn Lam, liền kéo ghế ngồi thẳng sang phía đối diện, một chút cũng không muốn dính dáng đến cô ta.
Các bậc trưởng bối nhìn thấy cảnh này đều lầm tưởng Ôn Ngôn đang cố ý tránh mặt Lục Diệụ Dù sao thì sau khi tiệc tan vào ban ngày, ai cũng nhìn ra ông nội đang muốn tác hợp cho cháu gái mình và cậu con út nhà họ Lục.
Lưu Vân còn nói nhỏ với chồng là Ôn Sơn “Ngôn Ngôn có vẻ không thích cậu con trai nhà ông Lục.
Anh nói với bố một tiếng đi, đừng cố gắng gượng ép tác hợp nữa.
Tính tình Ngôn Ngôn thế nào, anh làm bố chẳng lẽ không biết?
Lỡ một ngày nào đó con bé nổi cáu, lại đùng đùng bay thẳng sang New York không chịu về thì tính sao?” Ôn Sơn gật đầụ Là một người cuồng con gái, ông cũng không muốn hôn nhân của con mình phải tạm bợ.
Một lúc sau, các bậc trưởng bối kéo nhau ra phòng khách trò chuyện, đám thanh niên thì ở lại phòng giải trí chơi đấu địa chủ.
Ôn Ngôn không rành luật chơi nên đã thua liền ba ván,