Chương 13
đôi chân thon dài trắng nõn của Ôn Ngôn, dọc theo mặt trong đùi hướng lên trên...
Ôn Ngôn vội vàng nhặt điện thoại lên, mặt đỏ bừng, đặt điện thoại lên nóc tủ giày.
“Cầm cái điện thoại cũng không xong, cả ngày em nghĩ cái gì thế hả?” Ôn Thần đã thay xong dép lê, ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt cô “Sao mặt lại đỏ thế này?
Trong người không khỏe à?” “Không có.” Ôn Thần trêu chọc cô “Chậc chậc, mặt đỏ thế này, chẳng lẽ là đang tương tư ai rồi?” “Cút ” Ôn Ngôn giơ chân dùng gót giày đá vào bắp chân anh ta một cái, sợ anh ta sẽ đánh trả nên vội vàng chạy ra ngoài.
“Chạy chậm thôi ” Ôn Thần vui vẻ cầm điện thoại lên, không quên hét lớn “Cẩn thận trượt ngã đấy ” Lục Diệu nhìn thấy bóng lưng mảnh khảnh đang bước đi vội vã trong video.
Lại nghĩ đến hình ảnh mặt trong đùi cô lúc cúi người nhặt điện thoại, cổ họng anh bỗng có chút khô khốc nhẹ.
Từ sau khi Lục Diệu rời đi, người nhà không ai nhắc đến anh trước mặt Ôn Ngôn nữa, ngoại trừ Ôn Thần.
Ôn Thần thường xuyên treo người anh Tư này trên cửa miệng, nói rằng đội quân do anh huấn luyện đã thể hiện xuất sắc trong đợt diễn tập thực chiến gần đây, xuất sắc vượt qua mười đội quân tinh nhuệ khác để giành vị trí thứ nhất.
Ôn Ngôn chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Do yếu tố thời gian, cộng thêm việc mỗi ngày đều bận rộn đối phó với các buổi xem mắt, và cả việc trong tiềm thức cô luôn cấm bản thân nghĩ đến người đàn ông tên Lục Diệu này, nên một tháng trôi qua, cô thực sự đã dần dần quên lãng anh.
Có lẽ cũng không hẳn là quên, chỉ là cấm bản thân không được nghĩ đến nữa.
Buổi tối, cô nhận được cuộc gọi video từ cô bạn thân Tân Nhiễm.
Hồi đó hai người cùng học chuyên ngành biên kịch và đạo diễn tại Học viện Nghệ thuật Tisch của Đại học New York.
Là bạn cùng lớp, lại cùng là người nước Z, tính cách cũng rất hợp nhau nên họ thường xuyên cùng nhau hoàn thành các bài tập ngoại khóa.
Điểm khác biệt giữa Ôn Ngôn và Tân Nhiễm là sau khi tốt nghiệp, hai người chọn hai con đường khác nhaụ Tân Nhiễm tốt nghiệp xong liền về Bắc Thành làm đạo diễn phim chính kịch.
Còn Ôn Ngôn ở lại New York, chọn dòng phim tình cảm dán nhãn 18+ có mức độ kiểm duyệt tương đối nới lỏng hơn.
“Ngôn Ngôn, cậu phải cứu mạng tớ rồi.” Trong video, Tân Nhiễm mang vẻ mặt vô cùng đáng thương, lại còn chĩa camera vào chân mình.
“Hôm kia tớ bị trật khớp, phải nằm viện nửa tháng lận.
Bác sĩ không cho tớ xuất viện, bảo là trật khớp nghiêm trọng lắm.” “Nhưng mà đoạn phim tuyên truyền tớ đang đạo diễn mới quay được một nửa, trước cuối năm phải giao cho bên Bắc Điện rồi.
Mấy phó đạo diễn khác trình độ đều không ổn.
Dù sao cậu ở nhà rảnh rỗi cũng chẳng làm gì, qua đây giúp tớ một tay đi, nếu không tớ tiêu đời thật đấy.” Tân Nhiễm bĩu môi khóc lóc tỏ vẻ đáng thương.
Cô ấy đã thành công, Ôn Ngôn đồng ý.
Một mặt là để giúp Tân Nhiễm, mặt khác cũng vừa hay nhân cơ hội này để lánh nạn, cuộc sống xem mắt thế này thực sự khiến cô phát ngán rồi.
Biết cô sắp đi Bắc Thành, Ôn Thần nằng nặc nhét phương thức liên lạc của Lục Diệu cho cô “Đến Bắc Thành gặp khó khăn gì cứ gọi cho anh Tư.
Anh Tư là người nhà, không cần phải khách sáo với anh ấy.” “Dạ.” Ôn Ngôn không từ chối,