Chương 5
ấm không ngừng tụ lại nơi bụng dưới rồi chảy xuống.
Cùng với sự co rút của hoa huyệt, thứ dịch thủy ướt át trơn trượt đã ồ ạt tuôn ra.
“Tôi đã ướt rồi, anh có muốn xem không?” Cô lùi lại ngồi trên ghế, hai chân dang rộng.
Tô Tình kéo mảnh vải che lấp nơi tư mật sang một bên, lộ ra hoa huyệt đang lấp lánh nước xuân.
Thượng Quân Ngạn quay lưng đi, không tiếp tục nhìn xuống nữa “Ngủ sớm đi.” Thấy anh định bỏ đi, Tô Tình cười khẩy, đưa tay chạm vào cửa huyệt trơn ướt.
Ngón tay vừa chạm tới cánh hoa “Ưm...
ưm...” Tiếng rên rỉ kiều mị khó nhịn vang lên từ phía saụ Thượng Quân Ngạn nắm chặt tay thành quyền, lập tức sải bước đi về phía cửa.
“A...
a...
ngứa quá...
ưm...” Tô Tình ngửa đầu, tách hai cánh hoa ra, giống như lúc tự an ủi trước đây, nhẹ nhàng xoa nắn lấy hạt ngọc nhỏ nhạy cảm của mình “Sắp ngứa chết rồi...
a a...” Cô nhắm mắt lại, hai ngón tay xoa nắn xuống tận cửa huyệt đang nhả mật dịch, thoải mái cắn môi “Ưm...
ưm...
muốn quá...
muốn có một côn thịt thật to chọc vào nơi tư mật lẳng lơ của tôi...” Vừa nói những lời dâm đãng, cộng thêm những tiếng rên rỉ quên mình, Tô Tình đã sớm không còn quan tâm đến việc hình tượng của mình trong lòng người đàn ông này sẽ ra sao nữa.
Tay Thượng Quân Ngạn chạm vào tay nắm cửa, vừa vặn xoay mở cửa thì nhận ra điện thoại của mình vẫn còn để trên bàn ăn.
Tô Tình say sưa vuốt ve hoa huyệt tự an ủi, khuôn mặt đã đỏ gay gắt “Ưm...
a a...
ngứa quá, tôi muốn...
a a...
mau cho tôi...” Thượng Quân Ngạn đi tới bàn ăn, nhìn thấy dáng vẻ động tình này của cô, cổ họng anh khô khốc.
Điện thoại nằm ngay chỗ cô ngồi, anh kiềm chế không nhìn cô, vươn tay ra lấy.
Tay vừa chạm vào điện thoại, cổ tay đã bị bàn tay trắng ngần của cô tóm lấy.
Tô Tình nắm lấy tay anh đưa xuống dưới “Anh không khó chịu sao?
Rõ ràng chúng ta uống lượng rượu như nhau, tại sao nơi này của tôi lại ngứa ngáy như vậy?” Trán Thượng Quân Ngạn đã rịn một tầng mồ hôi mỏng, ngửi thấy mùi hương sữa thoang thoảng trên người cô, yết hầu anh trượt lên xuống, giọng nói vô cùng khàn đặc “Buông tay.” “Không buông, buông tay thì anh sẽ bỏ đi mất.” Tô Tình nhìn anh, ấn chặt bàn tay anh lên nơi tư mật ướt át của mình “Anh đi rồi tôi lại phải tìm người đàn ông khác tới thao tôi, anh không muốn làm Tây Môn Khánh, chẳng lẽ muốn làm Võ Đại Lang ?
Ưm…” Võ Đại Lang Là nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết Thủy Hử và Kim Bình Mai, nổi tiếng là người bán bánh hấp xấu xí, thấp bé, bị vợ là Phan Kim Liên phản bội và hạ độc.
Không ngờ bàn tay anh lại dùng lực bóp mạnh một cái vào nơi tư mật của cô, hóa ra anh cũng biết tức giận?
Bốn mắt nhìn nhau, Tô Tình cười nhạo anh “Không muốn tôi bị gã đàn ông khác thao sao?” Đôi mắt đen như mực của Thượng Quân Ngạn chằm chằm nhìn cô “Đừng thách thức giới hạn của tôi.” Cô kẹp lấy ngón tay anh ấn vào hạt ngọc nhỏ, Tô Tình thoải mái nheo mắt “Giới hạn của anh là gì?” Thấy anh không đáp, Tô Tình cười cười buông tay anh ra “Anh đi đi, tôi không tìm đàn ông nữa, tôi về phòng tự chơi một mình là được chứ gì?” Nhìn cô đung đưa bờ mông tròn trịa đi về phía cầu thang, vừa nghĩ đến việc thân thể gần như trần trụi của