⬅ Trước Tiếp ➡

Đó là giọng nói đã cố ý hạ thấp. Nhưng Đào Nhuyễn vẫn nghe được một ít manh mối.
Giống hơn.
Giọng nói này càng giống Cố Chi Châu hơn so với người trong mộng.
Trong màn hình, bàn tay của người đàn ông vuốt ve dương v t cường tráng, nắm lại, vuốt lên, xoa nhẹ quy đầu, vuốt ve nó.
Anh đang thủ dâm.
Anh ta đang tự an ủi khẩu súng lục của mình.
Đào Nhuyễn cảm thấy xấu hổ, vốn muốn dời tầm mắt đi, nhưng khi nhìn thấy khớp xương rõ ràng của những ngón tay thì cô lại không thể dời mắt nổi.
Đào Nhuyễn đột nhiên có một ý nghĩ trong lòng.
Cô phải nhớ kỹ bàn tay này, nhớ kỹ cây gậy này, sau đó tìm Cố Chi Châu để kiểm tra. Như vậy cô có thể xác định được đây có phải Cố Chi Châu hay không.
Nhưng ngay lúc Đào Nhuyễn muốn nhìn kỹ hơn, người đàn ông đột nhiên bắn ra. Dòng chảy trắng đục phun thẳng vào camera, khiến tầm mắt của cô trở nên mờ mịt.
Sau đó video bị cắt.
Người đàn ông lại gửi tin nhắn cho cô trên WeChat.
Anh nói 'Lần này sướng chưa đủ đâu em à, tối nay anh phải đem tất cả tinh hoa bắn vào cô bé non nớt của em.'
Đào Nhuyễn lại khóc.
Không phải vì lời nói ngạo mạn của người đàn ông, mà là vì khi đọc được tin nhắn, bên dưới của cô lại trào ra một dòng nước.
Đào Nhuyễn cảm giác bản thân mình đã thay đổi.
Chỉ bị một người đàn ông làm hai lần trong giấc mơ, thân thể cô đã ghi nhớ cảm giác này, hoàn toàn trở nên dâm đãng.
...
Hôm nay là thứ bảy, Đào Nhuyễn không có lớp học vào ngày này.
Cô vào phòng tắm để rửa sạch mồ hôi và d m thủy ở huyệt nhỏ rồi đi thay ga giường.
Buổi sáng cô chảy ra quá nhiều nước, không chỉ làm ướt quần lót mà còn làm dính vệt nước trên ga trải giường nên phải thay.
Giặt ga trải giường xong trở về, trên bàn có thêm bữa sáng. Không cần hỏi Đào Nhuyễn cũng biết Cố Tiếu và Liêu Đào Đào mang về đưa cho cô.
"Vẫn còn nóng đó, cậu mau ăn đi." Liêu Đào Đào rũ mắt tiếp tục chơi game.
Đào Nhuyễn cùng cô nghiêm túc nói cảm ơn, ngồi vào chỗ bắt đầu ăn điểm tâm. Trong lòng cô vẫn không ngừng suy nghĩ về Cố Chi Châu và người đàn ông kia.
Lúc này, Cố Tiếu mang đến cho cô một ly sữa đậu nành, còn thân thiết giúp cô cắm ống hút "Ừm, còn cái này nữa, Nhuyễn Nhuyễn, cậu nhân lúc còn nóng thì uống đi."
"Cảm ơn cậụ"
Đào Nhuyễn cầm ly sữa đậu nành, ngoan ngoãn uống.
Sau khi sữa nóng và ngọt tràn vào khoang miệng, Đào Nhuyễn đột nhiên nhớ ra một chuyện, liền ngăn Cố Tiếu lại.
"Có chuyện gì vậy?" Cố Tiếu hỏi cô.
Đào Nhuyễn "Hôm qua cậu có nói Cố Chi Châu là tên tâm thần..."
Cố Tiếu xua tay ngắt lời "Đừng để ý, mình nói nhảm thôi."
Hai mắt Đào Nhuyễn ngấn nước nhìn cô, giọng nói cũng dịu đi "Mình chỉ muốn hỏi, tại sao cậu lại nói vậy. Có phải Cố Chi Châu đã từng quấy rối cậu hay không?"
Sữa đậu nành trong miệng Cố Tiếu lập tức phun ra ngoài "Anh ấy sao có thể quấy rối mình được?"
Cặp mắt hạnh của Đào Nhuyễn thật sự rất trong trẻo. Cố Tiếu không có cách chống đỡ liền nghượng nghịu nói với cô "Thực ra Cố Chi Châu là họ hàng xa của mình. Nhà mình có đồn đại một chút về việc tinh thần của anh ấy có vấn đề."
Liêu Đào Đào đang chơi game liền dừng lại rồi hét lên "Sao câu không nói sớm là Cố Chi Châu là họ hàng của cậu?"
Cố Tiếu lảng tránh nói lấy lệ "Là loại họ hàng xa rất xa... Đến mình cũng không biết rõ là loại nào, nói thì có ích gì đâụ" Nói rồi, Cố Tiếu cười cười rồi đem đề tài chuyển đến người Đào Nhuyễn "Nhuyễn Nhuyễn, sao lại hỏi việc này? Không lẽ cậu thật sự thích anh ấy sao?"


⬅ Trước Tiếp ➡