⬅ Trước Tiếp ➡
“Để tôi xem, cái miệng nhỏ này có thể khóc ra nước hay không?”.
“Người xấu không cho chạm vào tôi! Ô đừng đυ.ng vào tiểu ô a, a.” Tiêu Trúc Vũ bắt lấy cổ tay của hắn, ngón tay chạm vào địa phương kia muốn đi vào trướng trướng làm cô đau, ngữ điệu từ lúc bắt đầu kiêu ngạo mắng to, giờ đã thành không dám lớn tiếng nói chuyện, âm điệu run rẩy run rẩy đáng thương.
Bạch Dương ánh mắt như câu, dừng lại động tác trên tay, trên mặt như giăng mây mù âm u phát họa gương mặt tức giận của hắn.
Sao lại chặt như vậy, ngón tay đi vào còn khó, càng miễn bàn nói đến dươиɠ ѵậŧ của hắn, sợ là sẽ đem hắn sống sờ sờ mà kẹp chết, tiểu huynh đệ vừa mới cứng lên được hai ngày, không nghĩ sẽ hy sinh ở trong cái động chặt khít này.
“Thả lỏng, đừng khẩn trương, cũng không phải là sẽ gϊếŧ em, giãy dụa dữ dội như vậy làm gì?.” Hắn trưng ra tươi cười ôn nhu dễ thân , đem một ngón tay mạnh mẽ chen vào : “Nếu lại còn kẹo chặt vừa rồi, tôi cũng không cam đoan là sẽ không có chuyện gì xảy ra.”
“Đừng đυ.ng vào nơi đó, đau, chỗ đi tiểu, đau đau.”
Tiểu ngốc tử bắt lấy cánh tay hắn nức nở tê a, phía dưới thân đại gia hỏa kia một hồi lâu chịu căn căng thẳng đã nhịn không được.
Lười quản tiểu huyệt còn hô ráo , trong đầu hắn chỉ còn lại có một ý nghĩ.
Liền tính bị kẹp gãy, hôm nay cũng muốn liều chết đi vào!
Nâng dậy dươиɠ ѵậŧ nảy giờ vẫn đứng thẳng ngơ ngác , dỗi đến tiểu huyệt non mịn mềm nhẵn không có cọng lông tóc nào, mảnh đất thịt mềm mại đang mời gọi người đến hung hăng mà gặm, hai mảnh môi âʍ ɦộ hồng hào trương thành hình bầu dục, lập tức hút lấy qυყ đầυ lớn như trứng gà của hắn .
Bên tai nghe thấy thanh âm run rẩy thét chói chai của cô, hắn lựa chọn làm lơ, hai tay bóp chặt eo mềm , đem phần thân dưới cô ấn xuống , cái mông chính mình cũng bắt đầu hướng lên trên mà nâng lên, ánh mắt tập trung vào hai nơi không phù hợp với nhau, âʍ ɦộ kháng cự mà phun ra nuốt vào một cây gậy.
Dươиɠ ѵậŧ dựng đứng sưng thành màu tím tham lam xâm nhập thông đạo, tách ra môi âʍ ɦộ đút vào lỗ nho nhỏ như tiểu hồng liên được khai mở , kiều nộn nhục bích buột chặt co rụt lại, cô kịch liệt giãy giụa thảm thiết thét chói tai, bắp đùi cũng không ngừng run rẩy.
Tiêu Trúc Vũ như hỏng mất mà không ngừng điên cuồng đánh vào đầu vai của hắn! khuôn mặt nhỏ trắng nõn hèn nhát đang thương, nước mũi chảy ra thút thít mà tạo ra bọt khí, có lẽ đời này cô cũng chưa chịu qua ngược đãi thảm thương như thế này, một ngốc tử chỉ biết thét chói tai khóc lớn, thanh âm ồn ào ầm ĩ.
Thần trí Bạch Dương tạm thời chỉ tồn tại cảm giác thoải mái không hình dung rõ, không rảnh quan tâm sự đau đớn mà hắn đem lại cho cô, trong đầu chỉ nghĩ đến muốn đem tất cả côn ŧᏂịŧ đều đút hết vào trong thân thể cô, bóp eo mềm mại của cô mà thao tác không ngừng dồn dập, liều mạng muốn âʍ đa͙σ cô vuốt ve dươиɠ ѵậŧ của mình!
“Ô a —— a a! A!”
Cô đau đên mức gào không ra tiếng, khóc một phen nước mắt nước mũi dàn giụa , khóc đến mệt mỏi nên theo bản năng đem mũi chân đang nhón khụy gối xuống , nhưng khi cô ngồi xuống đã đem dươиɠ ѵậŧ chỉ mới vừa vao được qυყ đầυ, hiện tại đã đâm vào thấu tận cùng bên trong, như cây đao sắc bén đem thân thể cô một phát phân thành hai nửa.
Mùi máu tươi tràn ngập đầu óc của hắn, mùi máu vươn vấn quanh quẩn bên mũi, Bạch Dương bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến khuôn mặt vặn vẹo, nở nụ cười tựa như ma quỷ ,miệng cũng nói ra vài lời thô tục, trước ngực chấn động vì phát ra tiếng cười to vang dội kích động .
“Sảng! Sảng, thao! Bức thật chặt, thao con mẹ nó, tao bức muốn kẹp gãy dươиɠ ѵậŧ lão tử sao, dươиɠ ѵậŧ tôi đau, me nó có thể đừng kẹp chặt như vậy không! Buông lỏng ra!”
Có dịch nhầy của máu bôi trơn giảm bớt đi lực cản lúc tiến vào, như có một tiếng trống vang lên trong đầu hắn làm tinh thần thêm hăng hái, đem dươиɠ ѵậŧ thuận lợi cắm vào cổ tử ©υиɠ cô, Tiêu Trúc Vũ cầu sinh mãnh liệt, mắt cô đỏ đỏ lừ dữ tợn rống giận kêu to, bắt lấy đầu tóc nam nhân ở trong tay mà liều mạng kéo, để phát tiết cơ đau đớn cùng rống giận cuồng loạn từ trong thân thể .
“Ô a!”
“Tê…… Mẹ nó tôi thao chết em!”
Từ trước đến nay Bạch Dương chưa từng bị túm tóc kéo giật như vậy , hắn bị này hành động này của cô làm chọc bực lên, trở tay túm chặt tay cô đang nắm đến gần sát da đầu, bất chấp đầu mình truyền đến đau đớn kéo mạnh tay cô ra, -bang----- một tiếng đem đầu cô ấn ở trên bàn! Trên tay cô còn nắm cả một nhúm tóc của hắn!.
Đông!
Cả cái bàn cũng bị tác động mạnh mà run run xe dịch một chút, mà mặt cô , bị vùi vào một mâm đồ ăn đầy dầu mỡ trên bàn, nước canh dính nhớp dính đầy nửa khuôn mặt, Bạch Dương tay dùng lực mạnh tàn nhẫn, nghiền áp mặt cô vùi vào , làm cô liền tiếng khóc cũng đều phát không ra được, không ngừng cọ xát muốn ngẩng đầu, nhưng do bị hắn đè ép mà cả khuôn mặt đều vùi trong đóng đồ ăn trên bàn.
“Dựa vào cái gì mà em dám làm vậy hải, tôi đối xử quá tốt với em! mẹ nó lại kẹp, bụng cắm lạn, không phải rất có năng lực sao? Hả? Như thế nào không gào, em còn dám thử nắm tóc lão tử nữa xem, hôm nay em đừng nghĩ có thể bình yên đi ra ngoài!”
Hắn đơn giản đứng lên, chân sau đẩy ghế đứng dậy, đem cô đè ở một bên bàn ăn, nâng mông lên , bẻ ra hai cánh mông thịt, tốc độ như máy đóng cọc mân mê không ngừng nghỉ -----bạch bạch----- máu tươi chảy xuống một đường từ trong đùi cô, tiếng hít thở một sau so với lần trước càng trầm trọng, trên cổ mang hai sợi xích màu bạc không ngừng lay động.
Trên mặt cô tất cả đều là dầu mỡ, tóc cũng dính miến cùng cải trắng, mấy khối thịt hồng từ khuôn mặt kiều nộn rơi xuống bàn, còn có mấy giọt dầu chảy xuống thành những vong nước tròn nho nhỏ.
Ô a khóc lớn tuyệt vọng , tay nhỏ bắt lấy khăn trải bàn, bị bắt chịu đựng gậy gộc tàn phá thân thể cô.
Vốn dĩ có một khuôn mặt trứng ngỗng rất non nớt , hai mắt thanh triệt trong sáng như là Bạch Dương tàn bạo đem cô tra tấn thành hạ lưu dâʍ đãиɠ làm điếm, bức cô khóc, bức cô chịu thao, không thể phản kháng, chỉ biết chống cái bàn đem mông nâng lên.
Tiêu Trúc Vũ trước sau không rõ, sao cô phải chịu đối đãi như vậy, cái này gọi là cưỡиɠ ɠiαи.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
⬅ Trước Tiếp ➡