Bạch Dương thay một thân áo hoodie cùng quần dài, trên cổ đeo hai dây bạc dạng xích sau đó đi ra ngoài , mỗi một bước hai hai sợi dây xích bạc bảng lớn trên cổ cọ xát vào nhau mà tạo ra thanh âm giòn vang như tiếng chuông.
Nhan sắc bị nón rộng của áo hoodie bao trùm, giấu mặt ở bên trong nên người từ xa nhìn vào sẽ không nhìn rõ mặt, hắn ghét bỏ mà nhìn đống đất cùng tường trắng mốc meo bên đường, bên trên còn có khẩu hiệu được viết bằng sơn màu đỏ : Kiến tạo nông thôn mới.
Hắn trằn trọc chên lấn tận bốn chuyến xe buýt mới đến được cái địa phương khỉ ho cò gáy này, vừa nhìn thấy đồng ruộng vô tận, đường xi măng đã bị xe vận tải áp hạng nặng áp ra gồ ghề lồi lõm không bằng phẳng, không có làn đường danh cho người đi bộ , hắn phải thường xuyên tránh né xe chạy tới từ phía sau đến.
Rốt cuộc cũng thấy ánh sáng phát ra từ mấy hộ nhà, xác nhận một lần nữa trên bản đồ của di động, hiện ra vị trí cần đến ở ngày phía trước.
Còn chưa tới gần, mà đã nghe được một trận tiếng khóc thảm thiết .
Đối diện đi tới hai người phụ nữ cầm rổ đồ ăn lớn tiếng nói chuyện với nhau, một người thì vẻ mặt kêu ngạo nói chuyện bát quái, người kia mở to hai mắt chất vấn.
“Cháu gái Vinh gia thật dám to gan như vậy ?”
“Cô ngàn vạn lần đừng nghĩ cô ta là ngốc tử! Khẳng định là vào trong thành đi học bị người ta dạy hư, ngẫm lại đến tận hai ngàn tệ , chính cô bé nói là nhặt ve chai mà có, chính là dù nó nhặt được cả núi ve chai cũng khẳng định không thể nhiều như vậy được”.
“Nhặt ve chai sao có thể có tận hai ngàn a, cô bé là đi ăn trộm? Này, ngốc tử sao có thể biết cách mà trộm tiền chứ!”.
“Cô còn không rõ chuyện này sao! Dù là một ngốc tử, những vẫn là con gái , tuyệt đối là bị người ta xúi giục làm chuyện đó rồi!”
Hắn đi qua hai người đó thì nghe được hai người ríu rít nói chuyện với nhau như vậy.
Bạch Dương đóng bản đồ, nghe theo tiếng khóc mà hướng về phía đó đi nhanh đến.
Hai bên nhà có hai cây lớn lâu năm, là ngôi nhà ngói kiểu cũ, ngôi nhà có vẻ đã rất lâu năm rồi vì nhìn có vẻ sập xệ như sắp đổ, một đống củi khô hỗ độn được để trước cửa nhà, trên mái nhà thì đầy lá vàng rơi rụng lâu năm tích tụ.
Trên cửa có câu đối không biết là được dán chỉ còn cửa gỗ cũ nát bị gió thổi qua vang kên tiếng kẽo kẹt, căn bản ngăn không được tiếng khóc thảm thiết, còn có tiếng lão nhân chửi độ và tiếng vang của vật nặng va chạm.
Hắn đẩy cửa ra, thanh âm kẽo kẹt chói tai, lão nhân mặc một cái áo khoác màu hồng đã bị giặt đến phai màu, cầm xẻng đuổi theo cô gái nhỏ quanh viện mà đánh, một bên đánh một bên gào.
“Ai dạy con trộm tiền a!Con cái tiểu súc sinh này, ta cất công dưỡng một ngốc tử như con, không phải để cho con làm việc bại hoại danh đức tổ tông!”
“Con không trộm, Con không trộm mà bà ngoại!” cô té lăn quay vào một bãi nước bùn phía dưới chân, tóc đuôi ngựa rời rạc xoã tung, có vài sợi tóc dính nước mắt trên mặt, ánh mắt sợ hãi đối diện tầm mắt hắn.
“Xin chào.” thanh âm Bạch Dương lãnh đạm, dùng ngón tay gõ lên cửa hai tiếng.
Lúc này động tác của lão nhân mới dừng lại, hoảng loạn quay đầu lại xem người nào đến.
Tiêu Trúc Vũ khẩn trương mà hô hấp dồn dập, hút hút nước mũi, trên mặt tràn đầy khủng hoảng hoang mang cùng kinh hách.
Bởi vì cô còn ghi nhớ hắn đã dặn dò cô , không thể đem chuyện này nói ra đi, bằng không hắn sẽ xé rách miệng cô .
“Cậu tìm ai?” lão nhân thở hồng hộc buông xẻng, nhìn cách hắn ăn mặc, khẳng định không phải người của thôn bọn họ.
Bạch Dương dùng cằm chỉ vào thiếu nữ trên mặt đất đang run run khóc : “Em ấy.”
“Cậu ——”
“Tiền kia là tôi cho em ấy,ngài không cần đánh em ấy, em ấy làm được chuyện tốt, nên được.”
Biểu tình của lão nhân từ sợ hãi dần trở nên khó có thể tin, lại nhìn qua nhìn lại trên mặt cháu gái cùng hắn vài lần.
Cuối cùng bước đi tập tễnh trở lại trong phòng,tay đầy vết nhăn nhặt lên những tờ tiền mặt màu hồng đẹp mắt, run rẩy đưa cho hắn.
“Tiền này, cháu gái tôi không thể nhận! Cậu lấy về đi! Liền tính là nó làm được chuyện tốt thì cũng không thể nhận tiền từ người khác, một đồng cũng không thể nhận! từ nhỏ đầu óc Tiêu Tiêu liền có chút vấn đề, so người bình thường ngốc hơn, cậu cho nó tiền, nó cái gì cũng không hiểu mà còn dạy hư nó!”
Bạch Dương không chối từ mà nhận lại.
“Ô, bà ngoại ô ô…… Ô, ô.” cô khóc đến thở không nổi.
Vinh y ngọc biết bà biết là mình đánh oan cô, hoang mang rối loạn mà đi qua nâng dậy cô: “con đứa nhỏ này, sao lúc bà hỏi con tiền từ đâu ra, con không chịu nói sớm một chút , còn không phải không có việc gì rồi sao a! Về sau không được nhận tiền từ người khác nghe không, cho con, con cũng không được nhận!”.
Cô sợ sệt mà lau nước mũi, kính cuồng mà không ngừng gật đầu, nước mắt rơi trên khuôn mặt nhỏ lấm lem , mặt đầy phù trướng sưng húp hẳn là rất đáng thương, nhưng ở trong mắt Bạch Dương , lại thay đổi thành ý vị khác.
“Thực xin lỗi a tiểu tử, làm cậu cái chê cười, là tôi quá xúc động, cảm ơn cậu đã hảo tâm cho Tiêu Tiêu tiền, nhà chúng tôi nghèo, nhưng cũng sẽ không lấy tiền tài vô duyên i.”
“Có thể hiểu được .” Hắn gật đầu, duỗi tay chỉ về hướng thiếu nữ đang ngồi dưới đất: “Bất quá tôi phải đem em ấy mang đi, lão sư ở trường học co việc hôm nay cần tìm em ấy, để cho tôi tới đây tìm người.”
“Hôm nay không phải cuối tuần sao, có phải Tiêu Tiêu đã làm sai việc gì hay không? a.” bà lão lo lắng ôm cháu gái đang khóc không ngừng vào ngực .
“Bà yên tâm, không phải chuyện xấu.”
“Nga hảo hảo, Tiêu Tiêu lập tức đi ngay, tôi trước nên đổi cho nó bộ quần áo khác đã !”
Bạch Dương ở cửa chờ cô.
Không quá hai phút, cô đi ra ngoài trên người mang đồng phục sạch sẽ, tay nhỏ nắm chặt góc áo, như cũ ủy khuất mà thút tha thút thít, xoa nước mắt cùng bà ngoại nói tạm biệt, mới cùng hắn đi.
Bạch Dương đem điện thoại bỏ vào túi, cúi đầu nhìn cô gái lùn hơn mình, chỉ cao tới hơn nửa người hắn, đầu cô vừa vặn chỉ có thể ngang tầm với bờ vai hắn, đáy mắt dần đen tối ,nhan sắc giấu trong mũ áo không rõ dần dần càng trở nên âm trầm.
“Ô tôi không, không đem, chuyện ngày hôm qua , nói ra .”hô hấp cô không ngừng lên xuống phập phồng , hấp tấp hút cái mũi, ngẩng đầu hai mắt phá lệ thành khẩn cùng hắn nói lời bảo đảm.
“Đừng xé rách miệng tôi, tôi thật sự chưa nói, ô, chưa nói.”
Khó được khi hắn có chút buồn cười, lười biếng mà khéo lên khóe miệng, ngữ điệu lười biếng từ tính: “Phải không ?, hài tử ngoan.”
“Ô ô tôi là đứa trẻ ngoan, đúng vậy!”
Hắn rút ra tập tiền kia đưa ra trước mặt cô một lần nữa : “Đây là cái mà em nên được.”
Tiêu Trúc Vũ sợ tới mức lui về phía sau ba, năm bước, mặt bánh bao nhăn lại , xua tay lắc đầu dồn dập: “Tôi không cần! Bà đã nói là tôi không thể lấy, tôi không cần, tôi không!”
Có thể đối với tiền mà sợ hãi như vậy , phỏng chừng cũng chỉ có cô.
Bạch Dương một tay cắm trong túi, hơi hơi nâng lên hàm dưới, dưới vành nón che đậy hai mắt vẩn đυ.c sung huyết của hắn .
“Nếu không cần tiền, vậy em muốn cái gì?”
“Ô.” Tiêu Trúc Vũ vểnh lên cái miệng nhỏ cùng môi hồng hồng khả ái , che lại bụng đang kêu : “Tôi đói, tôi muốn ăn cơm.”
“Tốt, đi, tôi mang em đi ăn cơm.”
“Thật vậy chăng? Cảm ơn cậu, cậu thật là một người tốt!” một giây trước còn bi thương đảo mắt một cái đã trời quang mây tạnh, cô giống như một người vô tri thiện lương lại ngu xuẩn, nhảy nhót chạy xung quanh hắn.
“Cái kia, lão sư tìm tôi có chuyện gì vậy?”
“Không có lão sư, là tôi tìm em có việc, còn có.” Bạch Dương cầm lấy tóc đuôi ngựa không ngừng vung vẩy sau lưng cô ,đem sợi tóc cầm trong lòng bàn tay mà tạo thành từng vòng uốn lượn, cáo già xảo quyệt , hắn cố nén hưng phấn, dùng giọng bình tĩnh từ tính, nói ra tên của mình.
“Tôi tên là Bạch Dương, nhớ kỹ tên của tôi.”
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~