⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn vẫn dẫm lên bụng cô không ngừng, miệng vết thương vừa rồi bị mấy nữ sinh ức hϊếp giờ lại bị hắn dùng sức đi áp chồng lên, Tiêu Trúc Vũ sợ hãi trừ bỏ khóc chính là khóc, bắt lấy mắt cá chân hắn, móng tay hướng bên trong mà cào, dùng phương thức vô năng bảo hộ chính mình, điều này lại làm bạo lực của hắn càng hung hăng hơn.
cô khóc đến thở không nổi, hít thở không thông, chỉ biết mở miệng rầm rì đau….. ha…. đau….. ha, cuối cùng hắn cũng thả lỏng chân, mở miệng nói giọng điệu như vị chúa cứu thế.
“Có muốn lấy lại tiền của mình không?.”
Tiêu Trúc Vũ bẹp miệng khuôn mặt hồng hồng, hơi thở thoi thóp gật đầu: “Ô, muốn.”
Hắn kéo khóe môi nở nụ cười hung hăng ngang ngược, trái ngược hoàn toàn với ngũ quan phong lưu đa tình.
“Nghe tôi nói mà làm theo, từ nay về sau ở trường học tôi che chở em, không chỉ lấy tiền về cho em , mà cho dù em muốn là gì cũng tùy ý em.”
Từ quần trong túi lấy ra một sấp tiền mặt, một chồng nhân dân tệ cứ thế ném lên không trung , cô đời này cũng chưa gặp qua nhiều tiền như vậy , trợn mắt há hốc mồm nhìn, nước mắt cũng ngừng chảy.
“Cậu không gạt tôi chứ? Bà ngoại nói……”
“Tôi chỉ cho em ba giây đồng hồ để suy xét, muốn hay không.”
“Ba!”
“Muốn! Muốn, tôi muốn!”
Cô kích động đến luống cuống khi nhìn thấy một đống tiền trước mắt, lại không thấy được nụ cười sởn tóc gáy trên khuôn mặt tuấn tú không tù vết của hắn, theo khái niệm của Tiêu Trúc Vũ, hắn là người so với những ông bà bán quán thức ăn ở chợ được xem là đại phú hào còn có tiền hơn.
Tuy rằng có khả năng là không thiện lương hòa ái bằng họ.
“Dám nửa đường đổi ý, tôi sẽ bóp nát yết hầu em.”
Hắn giải khai khóa quần, Tiêu Trúc Vũ vẻ mặt ngốc ngốc mà biểu tình chẳng hiểu gì ngẩng đầu nhìn hắn, còn chưa phát hiện điều cô sắp phải tiếp nhận vượt xa suy nghĩ của cô.
“Hé miệng ăn nó.”
Từ qυầи ɭóŧ tứ giác màu đen nhảy ra một cây côn ŧᏂịŧ dài màu nâu rũ xuống , trên cây trụ này còn có rất nhiều con rắn nhỏ màu xanh, cô ngơ ngác mà nhìn, đôi mắt mở to mà nhìn nó , chỉ vào nửa người dưới hắn thiên chân dò hỏi.
“Vì sao chỗ đi tiểu của cậu lại lớn vậy?”
Bạch Dương nheo mắt nhìn cô, tiếng nói trầm xuống không ít: “Tôi nói, em mau liếʍ.”
“Không cần, đó là chỗ đi tiểu rất dơ!”
“Tiền đó, từ bỏ sao?”
Tay trái hắn lại nâng lên vung thêm một sấp tiền lên không chậm rãi đáp xuống đất, tản ra khí thế đại gia đầy tiền , Tiêu Trúc Vũ do dự, cô thật sự chưa bao giờ thấy qua nhiều tiền như vậy, cũng rất muốn có được.
“Thật sự, liếʍ liền có thể cho tôi sao?”
“Đương nhiên.”
Cô cảm thấy người đẹp trai như hắn, hẳn là sẽ không gạt người , chu lên cái miệng nhỏ do dự trong chốc lát.
Cánh môi non mềm màu đỏ dừng lại cách dươиɠ ѵậŧ hắn ba tấc , môi chu ra hồng hồng phình phình, tựa như một cái oán phụ bị ủy khuất , vốn dĩ dươиɠ ѵậŧ nửa mềm , chậm rãi biến thành thẳng tắp, kề sát bụng, thẳng đứng dựng lên .
Cô như là bị kinh ngạc cùng nghi vấn khi nhìn thấy đồ vật của hắn, vì sao lại có thể biến lớn được như vậy, ngẩng đầu dùng ánh mắt hâm mộ nhìn hắn.
Bạch Dương chịu đựng nhẫn nại, nhắm lại hai mắt ,cuối cùng một lần nữa dùng giọng điệu bình tĩnh dò hỏi: “Liếʍ hay không liếʍ?.”
“Liếʍ……” mắt cô trông mong mà nhìn sấp tiền trong tay hắn.
Ngay sau đó, một tay hắn ấn cô cúi đầu hướng xuống mặt đất đối diện với những tờ tiền màu đỏ, sau đó trở tay cầm đuôi ngựa ở ót cô, một tay khác cầm chặt dươиɠ ѵậŧ, qυყ đầυ màu hồng cứ vậy xông thẳng vào miệng cô, cô không kịp kêu một tiếng đã bị nhét đầu miệng.
Vừa định hạ răng xuống để không mỏi miệng, thì ngón tay hắn đã dùng sức bóp má cô cảnh cáo: “Dám dùng răng cắn xuống thì em chết chắc!”
Hoàn toàn không giống bộ dáng ôn tồn nói chuyện với cô vừa rồi , vốn dĩ là khuôn mặt đẹp trai nhưng do mày nhíu chặt lại nên biến thành bộ dáng hết sức hung dữ.
Ánh mắt Tiêu Trúc Vũ ánh lên tia kháng cự, ngẩng đầu trừng hắn! Phảng phất như đang chất vấn hắn vì sao nói chuyện không giữ lời.
“Ngô rõ ràng, cậu nói nôn —— liếʍ, ô là liếʍ.”
Hắn mắt điếc tai ngơ, biểu tình càng nghiêm túc giống như là đang làm một thí nghiệm quan trọng, khống chế đầu cô sao cho cùng tiết tấu với hắn, mỗi một lần đều dùng sức mà bắt đầu đút vào rút ra.
Mỗi khi đỉnh đến yết hầu, biểu tình của cô liền hết sức buồn cười, mở to miệng, đầu lười lè ra ngoài, giống như chó nhỏ vậy, bất quá còn chảy cả nước mắt, nhìn vừa đáng thương lại ngốc nghếch.
“Ô nôn, nôn —— người xấu, ô a nôn!”
Yết hầu cô đau quá, hô hấp không thuận, nói không chừng hắn căn bản sẽ không cho mình tiền, chỉ là lừa cô liếʍ đồ vật cho hắn, bà ngoại đã căn dặn cô, phải để ý đừng để bị lừa.
Tiêu Trúc Vũ nỗ lực muốn đứng dậy đấm vào ngực hắn, nhưng do chân quỳ trên mặt đất, dù có muốn đứng dậy như thế nào cũng không đứng dậy nổi, chỉ cần cô lui lui đầu thì hắn sẽ tàn nhẫn duỗi tay cầm chặt ót cô đẩy mạnh về phía trước làm đồ vật của hắn thâm nhập càng sâu trong họng cô.
Đau quá, ô, đau.
Dươиɠ ѵậŧ cắm vào đi mấy chục lần, cọ xát với yết hầu , đến cuối cùng cô chỉ phát ra tiếng khóc mà oán hận tiểu quái vật đang làm khổ mình, trên mặt Bạch Dương căng chặt , nhìn biểu tình của cô thì giãn khai một tia chê cười .
Tốc độ của hắn càng ngày càng nhanh, những vẫn không nói lời nào để biểu đạt tâm tình của hắn lúc này, chỉ làm càng cắm lại càng mạnh mẽ, khoang miệng mềm mại như khơi nguồn tội ác đâm chồi từ đất, hắn đem miệng cô làm đến thở một hơi cũng khó khăn, vào sâu ở yết hầu nó cư nhiên theo bản năng thít lại, kẹp chặt hắn dục tiên dục tử.
Thật thoải mái, quả thực là thiên đường!
“Ân……”
Phun.
“Nôn ngô.”
Sau tiếng gầm của hắn, cô đem chất lỏng lai lịch không rõ hắn cấp đều nuốt xuống.
Trên mặt Bạch Dương lộ ra kinh ngạc, tay ấn đầu cô vẫn chậm chạp không buông ra, qυყ đầυ còn cắm vào yết hầu, làm cô không có cách nào để hô hấp thông thuận.
Tiêu Trúc Vũ dùng sức mà kéo tay hắn ra, mở to miệng quỳ trên mặt đất ngửa đầu khóc lớn, so với tiếng khóc vừa rồi còn muốn lớn hơn, phải nói là cô cực kì ủy khuất, phỏng chừng có thể đem toàn bộ đất trên mặt đất biến thành biển.
“Sách, mẹ nó.”
Bàn tay to của hắn áp vào che lại miệng của cô, ngay cả quần cũng quên kéo lại, ngồi xổm xuống dùng đôi mắt hung ác mà cảnh cáo: “Lại khóc tôi lại cắm vào miệng em!”
Một tiếng uy hϊếp này thành công đem cô sợ tới mức thở mạnh cũng không dám. Trong đôi mắt tròn ướt dầm dề một mảnh mông lung nước mắt
“Em tên gì?”
“Ô, ô ô!”
Một tay Bạch Dương lấy cặp sách cô qua, từ bên trong tìm ra một quyển sách,mở ra trang bìa, trang đầu quả nhiên là dòng chữ chỉnh tề.
Tiêu Trúc Vũ.
Phía dưới cư nhiên còn có một hàng địa chỉ gia đình.
“Tiền là của em, dám đem chuyện này nói ra , tôi đem miệng em xe rách.” Thanh âm khi nói của hắn cố ý hạ thấp giọng, buông cô ra đứng dậy, kéo khóa quần, mang lại mũ rồi rời đi.
Tiếng khóc cũng bị cô trì hoãn lại, Tiêu Trúc Vũ khụt khịt cong lưng nhặt tiền rơi rải rác trên mặt đất, đây là tiền cô nên nhận được, sợ hắn đổi ý về đoạt lại, một giây cũng không ngừng , không ngừng nhặt rồi nhét vào cặp sách, khi nhặt hết tiền bỏ vào cặp sách đứng dậy bước đi thì cô nghĩ mình cũng sẽ mau quên những chuyện vừa rồi thôi, vì đầu cô không được thông minh nên trí nhớ cũng không tốt.
Lần này cô cần phải đổi chỗ giấu tiền khác mới được.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
⬅ Trước Tiếp ➡