Chương 11
lại tiếng xèo xèo như sóng điện, chỉ cần hơi cử động là lại thấy trời đất quay cuồng.
Cô nén lại cảm giác buồn nôn, trạng thái buông lỏng hơn ngày thường rất nhiều: “Hôm nay hình như lúc nào em cũng đang xin lỗi cô thì phải.” Sắc mặt Đoạn Dục Thanh càng thêm khó coi, chỉ biết không ngừng lặp đi lặp lại: “Em xin lỗi, xin lỗi cô Trương, toàn gây thêm phiền phức cho cô!” Cậu dè dặt quan sát sắc mặt Trương Ưu Nhĩ, cẩn thận hỏi dò: “Cô Hứa kia rất khó dây vào đúng không ạ?
Em nghe nói cô ta là con gái út của tập đoàn Hằng Thịnh gì đó.” Trương Ưu Nhĩ day day trán, giọng điệu bình thản: “Đã biết cô ta không dễ chọc, sao em còn đối đầu làm gì?
Cô ta ép em uống thì em cứ uống là xong.” Đoạn Dục Thanh dường như đang dốc sức nhẫn nhịn điều gì đó, cậu cắn chặt môi, hốc mắt đỏ hoe: “Em thật sự không thể uống rượu, cứ uống vào là cả người lại bị dị ứng.” “Em không biết chỗ này là nơi làm gì sao?
Không uống được rượu thì tại sao còn làm công việc này?” Nam sinh càng thêm tủi thân: “Thực sự là em không biết ạ!
Có người giới thiệu em tới đây, rõ ràng nói là chỉ làm mấy việc lặt vặt thôi, không ngờ lại vô tình ɖu.ng mặt...” Nói đến đây cậu dường như lại nhớ ra điều gì, bèn hỏi cô: “Đúng rồi cô Trương, cô Hứa kia hình như có quen biết cô, nhìn dáng vẻ cô ta không giống kiểu sẽ dễ dàng bỏ qua, sau này liệu cô ta có đi tìm cô gây rắc rối nữa không?” “Là có quen biết...” Đáy mắt Trương Ưu Nhĩ xẹt qua một tia trào phúng: “Nhưng cô ta cũng sẽ không làm quá đáng đâu, dù sao cũng là người một nhà mà.” “Dạ, người một nhà?” Đoạn Dục Thanh kinh ngạc nói: “Vậy cô ta là...
của cô?” “Em chồng.” Cô nhìn vẻ mặt mờ mịt xen lẫn khó tin của nam sinh, cười như không cười nói: “Chính là em gái của chồng cô.” “Chồng...” Đoạn Dục Thanh lẩm bẩm lặp lại, trông như thể phải chịu một đả kích rất lớn: “Hóa ra cô đã kết hôn rồi sao...” “Lạ lắm à?
Tuổi này của cô kết hôn chẳng phải rất bình thường sao?” “...” Đoạn Dục Thanh im lặng cầm lấy chiếc cốc cô đã uống cạn, đi đến bên bàn trà rót đầy rồi lại bưng tới, buồn bã nói: “Em chỉ cảm thấy càng có lỗi với cô hơn, chuyện tối nay không chừng cô Hứa sẽ kể lại với chồng cô mất?” Cậu ngồi xổm xuống bên giường, hai mắt nhìn cô chằm chằm: “Nếu vì em mà khiến vợ chồng cô xảy ra xích mích, vậy em đúng là tội nhân rồi.” Ý cười nơi đáy mắt Trương Ưu Nhĩ càng thêm sâu, cô nhích người tựa vào đầu giường, dáng vẻ thêm vài phần lười biếng, tùy hứng: “Không đến mức đó đâu, cô với anh ta...
sẽ không vì ba cái chuyện này mà cãi vã.” Đoạn Dục Thanh chớp chớp mắt: “Vậy xem ra chồng cô là một người đàn ông tính tình rất tốt, vô cùng rộng lượng, thật đáng ngưỡng mộ...” Trương Ưu Nhĩ: “......” “Nếu là em thì em không làm được như vậy...” Cậu cắm sâu ánh nhìn vào khuôn mặt đang phiếm chút ửng hồng sắc đào của Trương Ưu Nhĩ: “Nếu em mà có được một người vợ như cô, chắc chắn em sẽ coi như con ngươi trong mắt mình, người khác chạm một cái cũng không cho phép!
Nếu không ngày nào em cũng sẽ ghen tuông làm loạn, không rời xa cô nửa bước!” Men say còn sót lại bắt đầu lan tràn, làm tê liệt một phần tri giác và khả năng kiểm soát, Trương Ưu Nhĩ chỉ cảm thấy buồn cười, thế rồi cô thật sự bật cười ra tiếng: “Mấy cậu nhóc các em, sao ai cũng quen thói dẻo