Chương 9
nhau, thói quen ăn sáng cũng giống nhau, trước tiên uống nước ép, sau đó ăn pizza, trước khi ăn nhất định phải lấy một tờ giấy lót ở trên bàn, hơn nữa còn phải là vị trí chính giữa hai tay.
Mỗi lần Tang Trúc nhìn Lộ Hành Giang ăn cơm đều cảm thấy thú vị, trước mắt nhìn thấy hai “Lộ Hành Giang” ăn cơm như vậy, càng thấy buồn cười, cô cắn bánh mì trong tay, nhỏ giọng hỏi Lâm Tiểu Uyển bên cạnh “Em có từng nhận nhầm hai người họ chưa?” Lâm Tiểu Uyển ngẩn người trong giây lát, mới phản ứng lại được Tang Trúc đang hỏi gì, cô ấy dùng ngón tay chạm vào mắt kính trên mặt, nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi nói “Có.” Hôm đó Lộ Hành Châu đưa cô ấy về nhà ra mắt bố mẹ, cô đi ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn thấy “Lộ Hành Châu” đang tưới nước cho chậu hoa ở phòng khách, liền chống tay vào người anh nói “Để em giúp anh.” Đối phương không nhận ra cô đã nhầm người, mỉm cười nói được.
Sau đó, cô ấy vừa tưới hoa vừa kể về những câu chuyện thú vị hồi nhỏ mình tưới hoa cho bố, mãi đến khi Lộ Hành Châu thực sự đi theo bố mẹ ra khỏi phòng, thấy cô ấy và anh trai vừa nói chuyện vừa tưới hoa, còn đẩy kính nói “Hai người nói chuyện gì đấy.” Lâm Tiểu Uyển nói, đến bây giờ cũng không ai biết chuyện cô nhận nhầm người, cũng may lúc đó không làm chuyện gì khác người.
Tang Trúc cười, nói trước đây mình cũng tự tin nói với Lộ Hành Giang sẽ không bao giờ nhận nhầm, nhưng có một lần suýt nữa đã nhận nhầm, bởi vì lúc ấy Lộ Hành Châu không đeo kính.
Hai cô gái vừa ăn vừa cười nói chuyện.
Đối diện bàn ăn, Lộ Hành Giang đang ăn pizza, nghiêng đầu nhìn em trai, Lộ Hành Châu nghiêng cằm, nhướng mày, đôi mắt sau lớp kính hơi nheo lại, hỏi “Sao vậy?” Lộ Hành Giang nhớ tới cảnh tượng trong nhà vệ sinh, cổ họng anh siết chặt, cắn miếng pizza “...
Không có gì.” Tang Trúc cảm thấy đã lâu rồi không được thoải mái như vậy, cả nhà ngồi trên một bàn ăn uống trò chuyện, bầu không khí vừa hòa hợp vừa vui vẻ.
Lâm Tiểu Uyển không phải người nói nhiều, hơn nữa tâm tư tinh tế, khéo léo, với Tang Trúc thì hỏi gì đáp nấy, giọng nói cũng ôn nhu, kết hợp với khuôn mặt thanh tú dịu dàng, nghe cô ấy nói chuyện là một loại hưởng thụ.
Ngay trước mặt đàn ông, hai người không nói quá nhiều chuyện riêng tư, chỉ nói đơn giản về công việc gần đây.
Tang Trúc là người mẫu, mỗi ngày đều phải trang điểm, thay quần áo, tẩy trang, chụp ảnh, một tuần cơ bản phải đi ba buổi trình diễn thời trang, cũng có những đạo diễn của các đoàn phim lớn sẽ tự mình đến chọn người mẫu đóng vai quần chúng, Tang Trúc phiền nhất là việc vào đoàn phim, quay cả ngày, diễn đi diễn lại mấy chục lần, cuối cùng ngay cả một cảnh quay lộ mặt cũng không có.
Lâm Tiểu Uyển là một chuyên gia phục hồi tác phẩm nghệ thuật văn hóa, đảm nhiệm chức kỹ sư trong bộ phận kỹ thuật bảo vệ bảo tàng thành phố Bắc Kinh, có lẽ do ảnh hưởng từ thế hệ ông nội, nên cô ấy có hứng thú sâu sắc với văn vật cổ, thường xuyên vì công việc mà quên cả giờ giấc.
Tang Trúc cảm thấy thú vị, hỏi cô ấy “Không thấy mệt sao?” Lâm Tiểu Uyển nhắc tới công việc, trong mắt liền tràn ngập ánh sáng, cô ấy cười lắc đầu “Không, em rất thích.” Tang Trúc vô cùng ngưỡng mộ những người có thể coi