Chương 6
từng chút từng chút một mở ra, ngậm vật khổng lồ của mình vào trong.
Cô vẫn đang nuốt vào, dù là nuốt đến cực hạn, cũng không lùi bước.
Ánh mắt người đàn ông đột nhiên tối sầm lại, trong nháy mắt sắp không nhịn được nữa, ngoài cửa có người bước vào, tiếng động mở cửa làm cho Tang Trúc giật mình, cô đang muốn lùi bước, đỉnh đầu bị tạp dề phủ lên, người đàn ông ưỡn eo đi về phía trước, hai tay chống lên trên kệ bếp, “cậu bé” theo động tác của anh đâm sâu vào cổ họng người phụ nữ, Tang Trúc nắm chặt lấy bắp đùi anh, có chút hờn dỗi mà đánh anh một cái.
Lộ Hành Giang thay giày ở cửa, anh vừa tập thể dục buổi sáng trở về, thấy em trai Lộ Hành Châu chống hai tay ở kệ bếp, lông mày nhíu lại, vẻ mặt nghiêm trọng, liền hỏi “Cơm còn chưa làm xong à?” Lộ Hành Châu gật đầu, giọng nói khàn khàn đến cực điểm “Ừ.” Tang Trúc thấy anh còn có công phu nói chuyện với em trai, liền ra sức nuốt vào trong cổ họng, trong lỗ mũi còn phát ra tiếng rên rỉ như có như không.
Ngón tay người đàn ông chống ở trên kệ bếp dùng sức nắm chặt, cuối cùng nắm thành nắm đấm, anh liếc nhìn về phía cửa ra vào, Lộ Hành Giang rốt cuộc đã thay giày xong, anh nóng không chịu nổi, cởi áo đi về phía phòng ngủ, trong miệng còn hướng Lộ Hành Châu nói “Nhanh lên một chút, anh chờ cơm của em.” Vốn dĩ sáng nay, đáng lẽ là Lộ Hành Giang nấu cơm, dù sao trước đó cũng quy định rõ ràng, ở nhà ai thì người đó là chủ nhà, phụ trách một ngày ba bữa cơm.
Nhưng sáng nay, Lộ Hành Châu dậy khá sớm, anh tập luyện xong sớm, còn tắm nước lạnh, lúc vào bếp tìm đồ ăn, gặp phải anh cả đang định nấu cơm, Lộ Hành Giang thấy anh đã tập luyện xong, lập tức đeo tạp dề trên người lên người anh, nhờ anh giúp đỡ, làm một bữa sáng.
Lộ Hành Châu cũng không có ý kiến gì, từ nhỏ bố mẹ đã dạy hai anh em phải biết nấu ăn, nói làm việc nhà có thể rèn luyện phẩm chất, rèn luyện sự kiên nhẫn.
Lộ Hành Giang vừa đi, Lộ Hành Châu mới phát hiện tạp dề trên người là cái gì, lửa trên bếp đều bốc lên rồi, anh định nhịn một chút, chờ làm xong bữa sáng rồi thay, ai ngờ đâu, đột nhiên Tang Trúc xuất hiện, còn coi anh là anh trai.
“Biết rồi.” Lộ Hành Châu đáp lời, đồng thời cảm thấy “cậu nhỏ” bị người ta dùng sức mút vào, khoái cảm làm anh hoa mắt chóng mặt, sắp “ra” đến nơi rồi.
Hơi thở nặng nề của anh phả vào không khí, cúi đầu nhìn lại.
Tang Trúc ở dưới tạp dề, nắm lấy gậy thịt của anh, nuốt sâu vào trong cổ họng, đôi môi đỏ mọng bị căng ra đến cực hạn, vật lớn cũng chạm vào sâu bên trong, cô cau mày khó chịu, nhưng vẫn để “nó” xâm nhập vào cổ họng yếu ớt của mình.
Tiếng rên rỉ rất nhỏ vang lên trong phòng bếp, nhè nhẹ từng sợi, giống như âm thanh ma mị, quấn quýt bên tai người đàn ông.
Cuối cùng Lộ Hành Châu cũng giơ tay lên giữ lấy gáy cô, ưỡn eo đâm vào cổ họng cô.
Lộ Hành Giang vào phòng ngủ muốn tìm một bộ quần áo để thay, anh cho rằng Tang Trúc còn chưa dậy nên rón rén mở cửa bước vào, nào ngờ trên giường không có ai, anh đoán chừng cô vừa mới dậy không lâu, liền đi vào toilet tìm, ai ngờ đâu lúc đẩy cửa ra, lại nhìn thấy em dâu Lâm Tiểu Uyển.
Anh