Chương 3
Trúc không tin, nói anh em sinh đôi dù có giống nhau đến đâu cũng có điểm khác biệt, nói rằng cô tuyệt đối sẽ không nhận nhầm.
Tuy nhiên, sau khi gặp Lộ Hành Châu, cô mới phát hiện, cô chỉ có thể dựa vào chiếc kính để phán đoán anh là ai.
May mắn là không lâu sau khi kết hôn, cô và Lộ Hành Giang đã chuyển ra ngoài, sống trong căn nhà nhỏ của riêng mình, vì mọi người đều bận rộn với công việc và cuộc sống, ít có thời gian gặp gỡ, nên hai anh em nhà họ Lộ đã sắp xếp bữa tiệc tối gia đình vào cuối tuần, trước đây họ sẽ về nhà ăn cơm cùng bố mẹ, nhưng gần đây bố mẹ Lộ đi du lịch nước ngoài, nên họ chuyển bữa cơm gia đình sang nhà của nhaụ Không quá trang trọng, nhưng yêu cầu mọi người đều phải có mặt, coi như là sự tôn trọng, cũng coi như một loại nghi thức.
Ngoại trừ khoảng thời gian Lộ Hành Giang đi công tác và tuần cô bay sang Paris chụp ảnh, tính ra thì bữa tiệc gia đình của hai anh em nhà họ Lộ đã bị gián đoạn cả tháng nay, tối nay cô lại vì Kaiser mời cơm mà không thể tham gia, trong lòng cảm thấy rất có lỗi.
Vợ chồng Lộ Hành Châu cũng không tỏ ra khó chịu, em dâu Lâm Tiểu Uyển còn đứng dậy ôm cô nói “Không sao đâu chị, chị về vừa lúc lắm, anh Châu làm món salad rau củ mà chị thích ăn đấy, anh ấy nói chị đang dự tiệc chắc chắn là ăn không ngon.” Tang Trúc mỉm cười nói “Ừm, chị ăn qua loa một chút, không ăn được nhiềụ” Tang Trúc là người mẫu, chế độ ăn uống hằng ngày đều được kiểm soát rất nghiêm ngặt, cô không ăn tinh bột, không uống nước ngọt, càng không thể ăn quá nhiều món ngon, vì vậy, mỗi bữa tiệc của công ty đối với cô mà nói, đều là một cực hình chỉ có thể nhìn mà không thể ăn.
Cô còn chưa kịp rửa tay, đã cầm nĩa ăn vài miếng salad rau củ, lúc vào toilet rửa tay, tiện thể tắm rửa thay quần áo, sau đó mới ra ngoài ngồi vào bàn ăn, trò chuyện với Lâm Tiểu Uyển.
Hai anh em nhà họ Lộ đang dọn dẹp bát đĩa trong bếp, hai người cao bằng nhau, mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen giống hệt nhau, đều có bờ vai rộng, eo thon, chân dài, ngay cả kiểu tóc sau gáy cũng giống nhau, chỉ nhìn bóng lưng thì không thể phân biệt được ai là ai.
Tang Trúc buồn ngủ đến mức hai mí mắt sắp dính vào nhau, cô chống cằm lên bàn, nhìn về phía nhà bếp, mí mắt khẽ khép hờ.
“Trông chị có vẻ mệt, hay là chị đi nghỉ ngơi trước đi?” Lâm Tiểu Uyển hỏi.
Tang Trúc hơi ngại ngùng, đã không tham gia bữa tiệc gia đình rồi, lại còn không trò chuyện sau bữa ăn, cô xoa xoa mặt, muốn cố gắng thêm một lúc nữa, có lẽ Lộ Hành Giang nghe thấy tiếng động, nhìn thấy cô buồn ngủ không chịu nổi, lau tay rồi đi tới, khẽ hỏi “Buồn ngủ à?” Tang Trúc gật đầu “Hôm nay em đứng tám tiếng đồng hồ.” Lộ Hành Giang cúi người bế cô lên, nói với em trai “Hay là để ngày mai ăn xong chúng ta nói chuyện tiếp, hôm nay anh đưa chị dâu em đi ngủ trước, cô ấy mệt lắm rồi.” “Vâng.” Lộ Hành Châu cũng đi ra khỏi bếp, ngón tay anh dính nước, đang chậm rãi lấy khăn giấy lau, rõ ràng là đôi mắt giống hệt Lộ Hành Giang, nhưng lại bị lớp kính ngăn cách tạo nên cảm giác xa cách, khí chất quanh người cũng lạnh lùng hơn.
Tang