Chương 12
Hành Châu nhớ tới cái gì, nói “Khó trách sáng nay anh ở trong toilet lâu như vậy.” Lộ Hành Giang cũng phản kích lại “Khó trách em làm bữa sáng lâu như vậy.” Hai người đối mặt, tầm mắt trong không khí nổ ra một chuỗi tia lửa.
Lộ Hành Giang tích tụtức giận đầy bụng trong nháy mắt liền tiết ra, anh cau mày nói “Lần sau, chị dâu mà lại nhận lầm người, em phải nói cho cô ấy.” “Hôm nay em dâu nhận sai người, sao anh không nói cho cô ấy biết?” Lộ Hành Châu hỏi lại.
Lộ Hành Giang nghẹn lời, lại hỏi ngược lại “Vậy sao em không nói cho chị dâu em, rằng cô ấy nhận nhầm người?” “Nếu như sáng nay, em từ chối chị dâu, mà anh không từ chối em dâu anh, anh lại giải thích như thế nào?” Lộ Hành Châu nâng kính mắt.
Lộ Hành Giang “...” “Đừng nói nếu như, anh căn bản là không từ chối.” Lộ Hành Châu căn bản không mắc mưu, “Chúng ta như vậy, về sau mặc kệ ai nhận nhầm, đều phải nói rõ ràng cho đối phương biết, có được không?” Lộ Hành Châu gật gật cằm “Được.” Bầu không khí giữa trưa càng kỳ quái.
Tang Trúc nhìn hai anh em Lộ gia trong phòng bếp, một người trầm mặt xào rau, một người trầm mặt thái rau, toàn bộ quá trình không giao lưu câu nào, ngay cả ánh mắt nhìn nhau cũng không có, không khí xung quanh đều ngưng trệ.
Cô không rõ ràng cho lắm mà hỏi Lâm Tiểu Uyển “Hai người bọn họ làm sao vậy?” Lâm Tiểu Uyển lắc đầu tỏ vẻ không biết.
Vốn dĩ sau bữa trưa, mọi người sẽ cùng nhau chơi, thường ngày không chơi Domino thì chơi Scrabble, cũng có lúc là chơi trò đoán chữ, thỉnh thoảng còn đánh bài poker, chơi thua thì buổi tối nấu cơm, bây giờ hai anh em nhà họ Lộ lại đột nhiên muốn ra ngoài chơi bóng rổ, nói là hai người đã lâu không có so tài, vừa vặn thừa dịp hôm nay đi luyện tập một chút.
Tang Trúc nhìn mặt trời chói chang bên ngoài gần ba mươi độ, có chút kinh ngạc trong nháy mắt, thật lâu sau mới phát ra một câu hỏi đầy hoang mang “Các anh...
Không có việc gì chứ?” “Không có việc gì.” Hai anh em đồng thanh nói xong, liếc mắt nhìn nhau, lại đều tự vứt bỏ mặt mũi, xoay người đi ra ngoài.
Họ chơi bóng rổ cả buổi chiều, khi trở về hai người đều mệt mỏi, dựa vào trên ghế sofa tán gẫu một lúc, còn chơi một ván cờ.
Cơm tối là đồ ăn ngoài do Tang Trúc đặt, bốn người ăn xong đơn giản, đi phòng chiếu phim xem phim, Lộ Hành Châu nhận một cuộc điện thoại đi ra, hắn đi vào phòng ngủ của Lộ Hành Giang tìm một cây bút, ngồi xuống, tìm tờ giấy, ghi nhớ vài địa điểm, lại theo thói quen tháo kính mắt xuống, day day mi tâm, hướng đầu kia điện thoại nói “Tôi đang ở nhà anh trai tôi, không mang máy tính, chờ thứ hai tôi trả lời cậụ” Hắn làm kỹ sư thiết kế sân vườn, rất ít khi nhận điện thoại làm việc trong thời gian nghỉ ngơi, nhưng khách hàng này không tầm thường, là một ông chủ khách sạn có chút danh tiếng ở Bắc Kinh, hắn không thể không nhận.
Cúp điện thoại, hắn quay lại phòng khách nhét tờ giấy vào trong túi, khách hàng lại gọi điện tới và đổi địa chỉ khác cho hắn, Lộ Hành Châu đè nén tính tình nói với đối phương, bản vẽ thiết kế đã sớm đưa ra, bây giờ muốn thay đổi, thiết kế của cả sân vườn cũng phải thay đổi theo, bảo ông ta suy nghĩ kỹ rồi mới quyết định, đối phương lại gửi mấy bức