Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

cái tội cứng đầu không biết nghĩ cho bản thân để mình bị thương.
Thế là sáng nay, anh lao xe đến trụ sở cảnh sát, chui thẳng vào phòng họp mà ngồi.
Ngồi chưa nóng ghế anh đã bị cấp trên gọi tới, lời lẽ bay bổng Đội trưởng Dương, anh thực sự khiến bộ phận hình sự chúng tôi đã bận việc mà còn bận hơn đấy.
Anh mới vừa ngồi xuống cái ghế mềm mại ở phòng khách cấp cao của trụ sở vừa nói Đó là các anh không biết nói thôi Đừng đổ lỗi cho tôi.
Anh nhìn người ngồi phía bên bàn sếp, trên bàn có hàng chữ Đại úy Khương Cố oai phong lẫm liệt.
Khương cố nói lại Giờ anh muốn tôi nói gì nữa đây anh hai, tôi đã nói nào là hay tôi đổi bộ phận cho cậu ta, nào là tôi sẽ không đưa cậu ta tuần tra nữa.
Nhưng mẹ cậu đâu nghe, cứ mắng vốn chúng tôi.
Lâm Bảo đứng dậy Đại úy Khương, sau này mà bà ấy có gọi đến cứ nói là tôi đi tuần tra rồi.
Sắc mặt của người ngồi bàn sếp lúc đot lúc tím, cuối cùng biến thành màu xanh nõn chuối Anh hai à, anh kêu tôi nói như thế chẳng khác gì tự kề cổ lên giá treo chứ.
Lâm Bảo quay người Không cần lo, tôi sẽ đóng đinh kệ đẩy cho anh, anh không chết đâụ Sau đó anh ung dung sải bước đi ra, để lại đại úy Khương Cố đang chiến tranh lạnh với lòng mình.
Nói đi cũng phải nói lại, cái tên Dương Lâm Bảo này cũng thật là, bố có tiếng trong cái thế giới đại thượng lưu đấy, ba đời là những đứa con của vẽ vời.
Mẹ đẻ thì là giảng viên nghành khảo cổ học tại trường đại học danh tiếng nhất nhì trong nước.
Mẹ kế Du của anh ta là người phụ nữ quyền lực trong nghành công nghệ thông tin, đang làm tổng giám đốc Công ty có tên Thiên Trí.
Vừa sinh ra đã là cậu ấm ngậm thìa vàng, mà lại đi chọn học viện quân nhân chứ không chịu ở nhà thừa kế gia tài, đúng là bị biến đổi gene trầm trọng..
Mạn Thư tan học cũng đã được một lúc, mà cô vẫn ngồi trong lớp học, thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đúng là tên Trần Hạo đáng chết, không biết liêm sỉ, mình đã cố ý nói là xin nghỉ mà cũng không hiểu, đúng là nào heo mà.
Tức chết mất Cô chìm trong suy nghĩ nghìn lần muốn băm chết Trần Hạo thì cạch , tiếng cửa mở ra, sau đó có người bước vào.
Thư Mạn Thư giật mình vì tiếng gọi, quay lại nhìn xem ai, thoáng thấy người đó, cô cười nói Lão sư Mã, chào lão sư Mã Thiên là giảng viên thực tập tiến sĩ ở trường cô, tính cách thân thiện, ôn hòa, người nhìn cũng tuấn tú kiểu trí tuệ nên nữ sinh nào cũng mến.
Anh đi lại bàn giáo vên, để cặp sách của mình lên bàn, nhìn cô cười nói Sao lại ở đây?
Không đi sinh hoạt à?
Mạn Thư kéo cặp ra vừa bỏ sách vào vừa nói Dạ không, em định lên văn phòng giáo viên xin nghỉ một bữa, em phải đi sinh nhật bạn ạ Mã Thiên lôi danh sách ra, cầm cây bút lên nói Cũng may danh sách học sinh đang ở đây.
Mà em đi xa không?
Cần người đưa đi không?
Tôi nhờ bạn học đưa em đi nhé Mạn Thư khoác ba lô lên vai, xưa xua tay Dạ không cần đâu, em đi một mình cũng được, không làm phiền đến lão sư đâụ Tiệc ở ngay Thiên Hương này thôi Cũng hay, hôm nay thầy họp lớp cấp ba ở đó đấy Tính ra Mạn Thư cũng quen biết thầy Mã từ trước vì bố mẹ thầy là bạn của bố mẹ cô, lúc ấy khoảng thời gian


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡