Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

áo, mà là mùi hương thanh xuân của một cô gái.
Anh nhẹ nhàng đưa tay lên, ôm lấy vai cô gái nhỏ, đặt cằm lên vai cô, nhắm mắt lại, anh nói Trong vài tuần tới anh phải đến tiểu khu tập huấn, ở nhà nếu có chuyện gì thì cứ tìm đến cô Hà, cô ấy là người trong công ty mẹ anh.
Mạn Thư bất giác ngạc nhiên thả tay đang ôm Lâm Bảo ra, từ trước đến nay, rõ là anh không bảo giờ nói với cô anh đi đâu hay làm gì.
Sao hôm nay cô cảm thấy anh "ngoan" thế?
Hay là sau khi về anh muốn ly hôn?
Tệ hơn nữa là đang đuổi khéo cô, nhắc nhở cô vài hôm nữa hãy dọn hết đồ ra khỏi nhà?
Lâm Bảo mở mắt ra, ngồi thẳng lên, một tay đặt lên vai vợ mình, còn tay kia xoa nhẹ đầu cô bởi vì Mạn Thư rất thích được xoa đầu như mèo con , cười nói Từ này trở đi, có chuyện gì anh sẽ nói với em.
Em đừng căng thẳng, không có chuyện gì đâu Đừng thấy được sủng mà bất giác lo sợ.
Mạn Thư ngước đầu lên nhìn lão công cổ quái nhà mình, đôi mắt trở nên sáng hơn Nhỡ sau này em bị thất sủng thì phải làm sao?
Bị đuổi về nhà mẹ đẻ à?
Nếu đuổi em về nhà mẹ đẻ thì anh sẽ hối hận cả đời đấy.
Với lại em mà về, chắc chắn sẽ có người còn trai khác đưa em đi.
Thà nhốt em trong phủ còn hơn để em về.
Ở phủ thì em còn có thể đỡ nhớ nhung anh hơn.
Đúng là anh rất biết mình là ai đấy Dương Lâm Bảo, anh rất biết mình đẹp trai nhất trong những thứ cần sự đẹp trai, thông mình nhất trong những thứ cần sự thông minh.
Nên anh mới nói ra những câu ấy Đừng tưởng em không biết nhé.
Anh đừng tưởng mang sắc đẹp ra dụ thì siêu lòng được em.
Tuy là cô rất thích anh nhưng cô sẽ không nhớ anh ra mặt đâụ Cùng lắm thì cô chỉ giả vờ gọi điện cho anh hỏi vài thứ lặt vặt cho thỏa lòng thôi.
Chứ thực ra ngay cả em gái cô cũng chẳng biết gì hết.
Nói sao nhỉ?
Vào bốn năm trước, lần đầu tiên gặp Mạn Thư trong tình cảnh anh máu me bê bết ở vai.
Con đường sáng sớm ít người qua lại, ánh đèn còn chưa tắt, cơn gió lạnh thổi rét thấu xương.
Anh loạng choạng xé tay phải áo sơ mi ra để xem vết thương, vết thương đó dao động đến không sâu, nhưng lại ngay vai nên máu rỉ xuống cánh tay, chảy dài đến bàn tay rồi nhỏ từng giọt xuống lòng đường.
Chết thật, đụng phải mạch rồi.
Ra tay cũng ác lắm Anh cắn răng chịu cơn đau nhói lên, mồ hôi đầm đìa trên trán.
Lâm Bảo thò cánh tay phải vào trong túi quần, rút điện thoại ra rồi run rẩy bấm số, máu từ tay trái vẫn chảy ra làm áo anh ướt sũng, điện thoại trên tay cũng nhơ nhớp máu, sau những vệt hằn đỏ ấy chỉ vỏn vẹn "Con đường phía Đông đồi cao sụ" Người anh bỗng run lên vì cơn gió thổi qua.
Tháng tám mà, mưa đến thì kiểu gì không lạnh.
Rõ là tối qua mưa to như nước đổ, cộng thêm mùa này là mùa bão, đang nắng nóng, chỉ cần một cơn mưa, nhiệt độ có thể giảm hơn 10°C.
Còn anh, quân nhân mà, cũng phải đổ máu chút ít, hi sinh vì đại nghĩa chứ.
Tối qua anh đâu ngủ, cùng các đồng đội lùng sục đồi cao su này tìm ra phạm nhân vượt ngục.
Anh đánh nhau với hắn giữa rừng như thế, anh đánh hắn, hắn đánh anh, rồi hắn chạy, anh đuổi theo, để bị thương.
Tiếng xe cơ động phía trước lao đến trước mặt anh rồi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡