Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

không dại dột hỏi mặt anh bị làm sao.
Cô chỉ chào hỏi Thiệu Bác Thao rồi kéo Đổng Tuần đi về phía thang máy.
Cửa thang máy vừa khép lại, Đổng Tuần lập tức hất tay cô ra "Cô còn muốn thế nào nữa?" Hứa Thanh Như chẳng đáp lời.
Khi đến tầng bốn, cô lấy ra chiếc túi chườm đá, ngồi xuống bên cạnh rồi chườm mặt cho anh.
"Khỏi cần giả vờ giả vịt." Hứa Thanh Như còn chưa chạm vào Đổng Tuần thì anh đã hất mạnh tay cô ra, mạnh đến mức khiến túi chườm đá rơi xuống đất.
"Cậu tưởng tôi thích lắm chắc?" Hứa Thanh Như nhặt túi chườm đá lên rồi vứt lên bàn "Thích thì dùng, không thì khỏi." Cô đứng dậy định bỏ đi nhưng lại bị Đổng Tuần kéo lại.
Anh nhìn cô, ánh mắt vừa tức giận vừa châm biếm "Sao không tiếp tục diễn nữa?
Chẳng phải cô giỏi nhất là giả vờ thâm tình, giả vờ dịu dàng trước mặt người khác sao?" Hứa Thanh Như khẽ cười "Cậu cũng nói là 'trước mặt người ngoài' kia mà.
Giờ không có ai, tôi phí sức làm gì?
Hay cậu cứ lắp camera trong nhà, quay lại tất cả rồi mang cho ba cậu xem đi.
Dù sao mách lẻo cũng là sở trường của cậu còn gì." "Sở trường của tôi á?
Chẳng lẽ đó không phải sở trường của cô chắc?
Đến cả chuyện tôi không ngủ cùng phòng với cô mà cô cũng đi mách với ba.
Cô có còn biết xấu hổ không hả?" Vừa quét mắt qua chiếc váy ngắn liền thân của Hứa Thanh Như, anh bỗng cười khẩy "Cô nóng lòng cho tôi 'chơi' đến vậy sao?" Hứa Thanh Như khoanh tay nhìn xuống Đổng Tuần "Đúng đấy, tôi là đồ rỗng tuếch cô đơn, mỗi giờ mỗi phút đều muốn tìm đàn ông để giải khuây.
Cậu dám không?" Thấy cô không những không bị chọc giận mà còn đảo ngược tình thế, Đổng Tuần trợn tròn mắt nhìn cô hai giây rồi khẽ mắng "Loại đàn bà trơ trẽn." "Tôi còn có thể trơ trẽn hơn nữa cơ, cậu muốn thử không?" Hứa Thanh Như tiến lên hai bước, dạng đôi chân dài ra rồi ngồi lên người anh "Thế nào?
Đủ dâm đãng chưa?" "Cô làm gì vậy?
Cô điên rồi sao?" Đổng Tuần kinh ngạc trước hành động của Hứa Thanh Như, anh vội vươn tay toan đẩy cô ra.
Nhưng khi chạm vào bộ ngực căng tròn của cô, anh lại nhanh chóng rụt tay về "Cút xuống ngay " "Rụt tay nhanh thế, chê tôi bẩn à?" Liếc thấy vành tai ửng đỏ của anh, Hứa Thanh Như không khỏi bật cười "Cậu Đổng phong lưu khắp chốn mà cũng biết đỏ mặt ư?
Xấu hổ vì bị người phụ nữ mình ghét nhất sỉ nhục, hay là ngại ngùng vì.." Vùng kín của Hứa Thanh Như cọ nhẹ đùi Đổng Tuần qua lớp quần lót.
Sau đó cô thò tay xuống háng anh, nắm chuẩn xác lấy thứ nào đó "..
Vì vừa bị người phụ nữ dâm đãng như tôi chạm vào nên cậu đã lập tức cứng ngay à?" Đổng Tuần đột ngột hít sâu một hơi, lồng ngực phập phồng, rặng đỏ lan lên tận gò má.
" " Anh tức đến nỗi nghiến răng nghiến lợi, tay phải siết chặt cổ tay Hứa Thanh Như định kéo cô ra.
Nhưng cô chỉ cần ấn nhẹ thứ trong tay rồi xoa mạnh một cái đã khiến anh co người lại, bật ra tiếng thở hổn hển.
"Khó chịu lắm à?
Tôi thấy cậu phản ứng kịch liệt lắm cơ mà." Bàn tay Hứa Thanh Như không hề ngừng nghỉ.
Cô phủ lòng bàn tay lên đỉnh của thứ cứng ngắc kia rồi xoa nắn theo vòng tròn.
Tay còn lại nắm lấy khóa quần, từ từ kéo xuống "Mới chạm mấy lần đã cứng thế này rồi, cậu Đổng dâm đãng quá nha." "Hứa Thanh Như " Đổng Tuần nghiến răng ken két, phun ra từng chữ trong tên cô.


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡