Chương 10
rồi thì ra ngoài, tôi phải làm việc." Thấy dáng vẻ của cô, cơn giận của Đổng Tuần lại càng bùng lên, anh đập mạnh tay xuống bàn "Chưa đủ Ly hôn đi " "Được thôi." Hứa Thanh Như chìa tay ra "Đưa thỏa thuận đây, chỉ cần nhà cửa, xe cộ, quỹ đầu tư, cổ phần dưới tên cậu đều thuộc về tôi, tôi sẽ ký." "Cô nằm mơ đi " "Vậy thì cậu cứ tiếp tục mơ giấc mơ ly hôn đẹp đẽ của mình đi." Hứa Thanh Như nhún vai "Có gan thì đi tìm ba của cậu kia kìa, ông ta bảo tôi ly hôn thì tôi sẽ ly hôn.
Còn nếu không, kiếm chỗ nào mát mà ngồi đi." "Cô.." Đổng Tuần tức giận chỉ vào mặt cô, tròng mắt gần như lồi cả ra "Vô liêm sỉ " "Cậu không thể dùng từ nào mới hơn à?
Dù sao cũng tốt nghiệp thạc sĩ mà nói tới nói lui cũng chỉ có hai câu chửi này, bằng cấp của cậu là mua về thật đấy hả?" Thấy anh tức đến nghẹn lời, Hứa Thanh Như mỉm cười, từ từ gạt tay anh ra "Vậy để tôi dạy cậu nhé.
Cậu, đầu óc rỗng tuếch, một chữ bẻ đôi cũng không biết, chăm ăn không chăm làm, không biết phân biệt năm giống lúa, ăn không ngồi rồi, tự cho mình là đúng, bên ngoài vàng ngọc bên trong giẻ rách, lưng hỏng thận hư, cái chân thứ ba thì vừa bẩn vừa kinh tởm." Nghe cô tuôn một tràng mắng chửi dài như vậy, Đổng Tuần tức đến mức cơ mặt cũng phải run lên.
Nhưng dù có hung hăng nhìn cô chằm chằm một hồi lâu, anh vẫn không nói được lời nào.
Hứa Thanh Như nghiêng đầu cười với anh "Sao?
Học được chưa?
Lần sau cậu cũng có thể mắng tôi như vậy.
Nhưng tôi có một tật xấu, đó là.." Cô chống tay phải lên bàn, rướn người về phía trước, từ từ ghé sát lại gần Đổng Tuần "Người khác càng chửi tôi thì tôi lại càng hưng phấn." "Con điên." Đổng Tuần loạng choạng lùi lại hai bước, ghê tởm kéo tay áo lên lau miệng "Mẹ Cô bị bệnh à " "Mẹ tôi không có bệnh, mẹ cậu mới có bệnh." Hứa Thanh Như nhặt tập tài liệu trên bàn lên rồi đập thẳng vào ngực anh "Tại sao tôi không đến bệnh viện, sao cậu không hỏi ba của cậu đi?" Đổng Tuần sững người, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc nhưng lại nhanh chóng trở về với dáng vẻ ghét bỏ, liếc nhìn tập tài liệu trong tay "Thứ vớ vẩn gì đây?" "Nhiệm vụ giao cho cậu đấy, đừng quên tôi là cấp trên của cậu, Thư ký Đổng ạ." Hứa Thanh Như đưa ngón tay gõ gõ lên tập tài liệu "Ba cậu bảo tôi phải dạy dỗ cậu cho tốt, làm thế nào để trở thành một Thư ký Chủ tịch giỏi, làm thế nào để ghi biên bản họp cho đúng.
Cậu xem hết cái này trước đi, tôi sẽ đích thân dẫn dắt cậu trong cuộc họp chiều nay." Nói đến đây, cô lại bất lực thở dài "Không ngờ Hứa Thanh Như này cũng có ngày phải đi làm công tác xóa đói giảm nghèo, hỗ trợ giáo dục, mà đối tượng lại là một thằng vô dụng ngay cả biên bản họp cũng không biết viết." "Cô.." Lần này, cuối cùng Đổng Tuần cũng không chửi lại, bởi vì anh đã lật sang một tài liệu khác trong tay..
Bản ghi nhớ cuộc họp mà anh từng làm và bị Thiệu Bác Thao thẳng tay phê hai chữ "Rác rưởi".
Giờ đây, ngoài nhận xét của Thiệu Bác Thao, trên đó còn có thêm rất nhiều ghi chú màu đỏ, có lẽ là do Hứa Thanh Như viết.
Vị trí hiện tại của Hứa Thanh Như là Thư ký Chủ tịch, đương nhiên phải tham dự cuộc họp buổi chiềụ Hai năm trước khi tốt nghiệp tiến sĩ, cô vào công ty với tư cách là Thư