Chương 14
nhị, Tô Cảnh quỳ xuống nâng cái chân bị thương đó của cô lên mới hoảng hồn phát hiện, anh vừa mở hai chân ra, phong cảnh giữa hai chân Lục Tri Hạ không có chút che chắn nào hiện ra trước mặt anh.
Khoảng cách quá gần, gần đến nỗi anh vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy rõ ràng bộ lông đen bị hoa dịch làm ướt của cô, cùng với khe hẹp nửa đóng nửa mở, như ẩn như hiện trong bộ lông đó, Tô Cảnh không cần vạch khe ấy ra cũng biết bên trong nhất định là màu hồng xinh đẹp, cùng một màu với quầng nhũ của cô.
Khoảnh khắc ấy, Tô Cảnh đột nhiên cảm thấy phía dưới truyền đến cảm giác dao động rất nhỏ, cũng chỉ có một lúc, lại khiến anh có thể bắt lấy rõ ràng.
Tuy rằng chỉ là một phản ứng nhỏ lướt qua trong chớp mắt, nhưng lại làm Tô Cảnh hoàn toàn sợ ngây người, phải biết rằng sau tai nạn xe, dương vật của anh hoàn toàn không có cảm giác gì, không cương lúc sáng sớm, không bị kích động khi đầy tinh, chỉ lặng yên không tiếng động chảy ra, không có bất kỳ xúc động muốn bắn nào, phản ứng này đối với bất kỳ người đàn ông nào cũng đều là một loại tra tấn trên tinh thần.
Anh đã sắp quên mất bị kích thích là cảm giác như thế nào, nhưng vừa nãy khi đối mặt với sự mê hoặc như có như không của em vợ, gậy thịt của anh như có dòng điện chạy qua, sống lại từ trong sự tĩnh mịch, tuy rằng chỉ là một hai giây ngắn ngủi, lại làm anh nhìn thấy một tia hy vọng.
Tô Cảnh có hơi thất thần ngước mắt lên, lập tức nhìn thấy dáng vẻ đỏ mặt ngại ngùng của Lục Tri Hạ, nhất thời đã tỉnh táo lại, trời ạ, anh đang nghĩ gì vậy, cô gái trước mặt này là em gái ruột của vợ anh, là em vợ của anh, sao anh có thể có phản ứng với hoa huyệt của cô được chứ.
Tô Cảnh sau khi tỉnh lại vội cúi đầu, động tác lưu loát giúp cô xử lý vết thương, sau đó nhanh chóng đứng thẳng người dậy, không dám nhìn thêm một cái.
Thấy Tô Cảnh đột nhiên biến trở về dáng vẻ lạnh lùng, trong lòng Lục Tri Hạ không hiểu sao có hơi thất vọng, cơ thể mình đã cho anh nhìn hết rồi, nhưng anh đối xử với cô vẫn giống hệt như một người lạ.
Cô nam quả nữ ở cùng trong một căn phòng, Lục Tri Hạ còn mặc ít như vậy, quả thật có hơi gượng gạo, Tô Cảnh giống như nhớ tới chuyện gì đó, đứng dậy đi ra ngoài, khoảng hơn mười phút sau, anh cầm máy sấy trong tay trở về, nói rằng là mượn của dì lao công dưới tầng.
Quần áo mùa hè mỏng nhẹ, Lục Tri Hạ dùng máy sấy, không lâu sau đã sấy khô quần áo của mình.
Đợi Lục Tri Hạ thay quần áo của mình lên, điện thoại của Tô Cảnh đúng lúc vang lên, hình như bạn của anh hẹn anh buổi trưa đi ăn cơm, Tô Cảnh không do dự nhiều đã đáp ứng luôn.
Ngắt điện thoại, Tô Cảnh nói với Lục Tri Hạ "Đi thôi, tôi đưa em về trước." Lục Tri Hạ nhận được quần áo của mình như tìm lại được tất cả lý trí và lòng xấu hổ vậy, nhất thời lại có chút không dám đối mặt với anh rể, cô đỏ mặt nói "Nếu như anh có việc, em tự mình gọi xe trở về cũng được." "Tôi cũng phải trở về thay quần áo." Tô Cảnh nhanh chóng thu dọn tài liệu, sau đó đưa Lục Tri Hạ rời khỏi trường học, trên cả quãng đường hai người đều không nói gì, bầu