Chương 2
góc nghiêng rất ưa nhìn.
Anh ta mặc một chiếc sơ mi cởi bung hai cúc cổ, tay kẹp một điếu thuốc, sắc mặt bình thản tới độ không có một biểu cảm gì.
“Lẽ nào lương tâm của anh chưa bao giờ thấy bứt rứt ư?” Nước mắt của cô gái kia một lần nữa tuôn trào như thác lũ “Chase, chẳng lẽ anh định sống như vậy cả đời?
Em có đối xử với anh tốt đến đâu cũng không thể thay đổi anh, dù chỉ là một chút”.
Người đàn ông hờ hững rít thuốc, hoàn toàn không có ý định lên tiếng.
“Em thật sự nghĩ rằng em khác với những cô gái trước kia của anh, em nghĩ rằng anh có một chút tình cảm với em.” Cuối cùng cô gái cũng không kiềm chế được, một lần nữa bật khóc tức tưởi “Anh nhìn thấy em như vậy mà không mảy may xót xa, hối hận hay áy náy sao?
Anh nói đi, một chút cũng không ư?”.
Lăng Họa cảm thấy bối rối vô cùng.
Giờ họ đang đứng ngay trước cửa tòa nhà, chặn toàn bộ lối lên.
Một khi cô qua đó thì phải yêu cầu họ tránh đường.
Bây giờ cô tiến cũng không được, lùi cũng chẳng xong, đành bị ép buộc phải chứng kiến tình huống trước mắt.
Người đàn ông kia dường như cũng cảm nhận được ánh nhìn của cô, lúc này đang nghiêng đầu sang nhìn cô.
Bốn mắt nhìn nhau, cô nhìn rõ toàn bộ gương mặt anh ta.
Ngũ quan nổi bật, nhưng không một cảm xúc, lạnh lùng vô cùng, giống như tất cả những việc xảy ra hiện tại đều không liên quan đến mình vậy.
“Đủ rồi, cứ như vậy đi.” Cô gái kia thấy anh hoàn toàn thể hiện ra mặt là không có cảm xúc bèn giơ tay chà thật mạnh lên mặt “Có lẽ trên thế giới này thật sự không có một cô gái nào có thể khiến anh chân thành đối đãi dù chỉ bằng một nửa trái tim, kể cả cô ấy có tốt đẹp đến đâu đi chăng nữa.
Em đã cố gắng lâu như vậy, em vẫn phải có lòng tự trọng, em không muốn làm con chó của anh nữa”.
“Chase, anh sẽ vĩnh viễn không biết yêu thương ai cả, vì anh chỉ yêu chính bản thân mình thôi.” Nói xong câu ấy, cô ấy kia quay người bỏ đi.
Khi đi ngang qua cô, vì quá kích động, cô ta còn bất cẩn huých vào cô.
Lăng Họa khó xử xoa xoa bả vai mình rồi cầm chìa khóa đi về phía cửa lớn.
Còn người đàn ông tên Chase vẫn đứng nguyên ở đó, bình tĩnh hút xong điếu thuốc.
Cô đi ngang qua anh ta, lấy chìa khóa mở cửa lớn.
Kéo cửa lớn ra, cô bỗng dừng lại, quay người, nhìn về phía người đàn ông.
Anh ta đã ném đầu mẩu thuốc lá trong tay đi, lúc này đang nhìn về phía cô, cũng im lặng quan sát cô.
Cô nghiêng đầu, lẳng lặng giơ một ngón giữa về phía anh ta.
Sau đó cô nhẹ nhàng nói bằng khẩu hình miệng.
Asshole Đồ khốn.
Người đàn ông nhìn cô, ánh mắt hơi xao động.
Lăng Họa thu tay về, đi thẳng lên gác, không quay đầu lại… Quyển thượng Trò chơi trắng đen Ba năm sau, thành phố T, nước D.
Chưa tới chín giờ sáng, Lăng Họa cầm thẻ quẹt cafe bước vào văn phòng.
Có lẽ chỉ mới được ba giây sau khi cô bỏ túi xách xuống ghế ngồi, GAGA đã lượn nhanh tới bên cạnh, đập mạnh một cái lên vai cô.
“Sao thế?” Cô giật mình, đặt cốc cafe xuống, nhìn gương mặt hết sức nặng nề, không còn vẻ tươi cười hớn hở thường ngày của GAGA “Ban nãy mình ra ngoài hơi vội nên không nhận được cuộc gọi của cậu, xảy ra chuyện gì rồi?”.
“Sắp