Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

tài liệu ra, tôi vừa gửi vào email của cô rồi.
¥%##¥%@& … Cô thật sự sắp chửi bậy tới nơi rồi.
Lẽ nào anh ta không biết cô đang vội tới sân bay ư?
Anh ta coi cô là Doraemon có thể rút một chiếc máy in từ trong túi ra chắc.
Khi tới sân bay, cô thẳng qua trạm kiểm tra an ninh vào phòng đợi bay, rồi tìm nhân viên phục vụ tại sân bay nhờ in tài liệu, cuối cùng lao lên máy bay năm phút trước khi cửa đóng lại.
Đi tới khoang hạng nhất cô liền nhìn thấy Cù Khê Ngưng nho nhã ngồi vắt chân ở đó, vừa uống rượu vang vừa nhàn tản đọc Kindle, trông không hề giống một người đang gấp gáp công việc chút nào.
“Chase.” Cô vuốt vuốt lại mái tóc rối bời, đi tới trước mặt, bình tĩnh giao tài liệu cho anh “Mỗi phần hai bản, chia trang in màu”.
Anh nghe thấy tiếng của cô bèn ngẩng đầu lên nhìn rồi đón lấy phần tài liệụ Đợi một lát không thấy anh còn căn dặn điều gì, cô khẩn trương đi về chỗ ngồi của mình, đặt hành lý xuống.
Chỗ của cô cách anh khoảng hai hàng, hơn nữa trùng hợp là bên cạnh không có ai.
Ở Berker Palace nhiều năm, đối mặt với nhiều sóng gió bão bùng, có được những trải nghiệm và kinh nghiệm xương máu trong công việc cũng đã giúp cô phần nào rèn luyện được sự bình tĩnh dù đối mặt với hoàn cảnh nào.
Thế nên cho dù Cù Khê Ngưng trăm ngàn lần gây khó dễ, cô cũng không muốn khuất phục, nói rằng mình không làm được.
“Binh đến nước chặn, nước đến đất dìm”, chuyện tới đây hay tới đó, anh biến thái thì cô cũng không phải kẻ ăn chay.
Máy bay cất cánh rất nhanh, cô thoải mái điều chỉnh lại tư thế ngồi của mình, định yên lặng tranh thủ chợp mắt một giấc trên máy bay.
Khi máy bay đã bay ổn định, cô cũng gần như thiếp đi tới nơi thì đúng lúc này, cô bỗng cảm giác có người ngồi xuống ghế bên cạnh mình.
Gần như là phản ứng bản năng, Lăng Họa choàng tỉnh.
Cô quay sang thì thấy Cù Khê Ngưng đang ngồi bên cạnh mình, nhẹ nhàng thắt dây an toàn.
Cô tròn mắt nhìn.
“Dịch phần tài liệu này ra, xuống máy bay tôi cần dùng ngay.” Thắt dây an toàn xong, anh đưa cho cô một bản.
Cô đón lấy.
“Hơn một tiếng, chắc là đủ, cũng không nhiều chữ.” Anh ngồi với tư thế thoải mái nhất có thể, bắt đầu nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Lăng Họa nhìn một nửa gương mặt anh bằng tâm trạng phức tạp, trong lòng đã thầm giơ ngón giữa với anh hàng trăm lần rồi, gần như nghiến đứt răng rồi nuốt vào bụng.
Được, coi như anh lợi hại.
Dịch thì dịch, nhưng chỗ của mình thì không ngồi lại chạy tới ngồi bên cạnh cô làm cái gì?
Lẽ nào sợ cô không dịch lại nhảy khỏi máy bay chắc?
Cũng may, chưa đến lượt cô thắc mắc, tiếp viên hàng không đã tới trước.
“Thưa ngài Cù.” Cô tiếp viên nở nụ cười tươi như hoa nhìn Cù Khê Ngưng, hạ giọng lễ phép nói “Thật xin lỗi đã quấy rầy ngài”.
Cù Khê Ngưng mở mắt ra.
“Xin hỏi ngài có gì chưa vừa lòng với vị trí cũ của mình không ạ?” “Không.” Anh lãnh đạm trả lời.
“Vậy ngài chuyển chỗ qua đây là vì…” “Không được sao?” “Dĩ nhiên là được.” Cô tiếp viên vội khoát tay, cười lấy lòng “Chỗ này vừa hay trống khách, nếu ngài thích ngồi đây, hoàn toàn không thành vấn đề, tôi sẽ chuyển cả rượu của ngài qua đây”.
Cù Khê Ngưng không phản đối, tiếp tục nhắm mắt lại “Bầu không khí ở đây tốt hơn”.
… Lăng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡