Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

Tầm." "Chuyện giữa chúng ta chưa bao giờ là chuyện vặt." Lời nói của cô khiến anh bực bội không yên.
Anh vội rút bao thuốc bên gối, run tay lấy một điếu ngậm vào miệng, bật lửa, ngọn lửa nhỏ lóe sáng, làn khói mỏng manh dâng lên.
Anh hít sâu một hơi, hai ngón tay kẹp điếu thuốc, rồi chậm rãi nhả khói.
Nói thật thì chuyện chia tay giữa hai người chẳng có gì gọi là tha thứ hay không.
Năm đó anh đã phạm tội "tày đình" khi dụ dỗ một nữ sinh gương mẫu yêu sớm.
Huống chi anh chỉ là một kẻ mồ côi, tay trắng, thành tích học tập tầm thường, hoàn toàn không xứng với cô, thậm chí còn có thể làm lỡ dở tương lai của cô.
Quý Tầm nghĩ có lẽ ngày đó cô chỉ vì muốn ứng phó với bố mẹ nên mới chủ động chia tay.
Lúc ấy anh cũng chẳng níu kéo, tỏ ra cứng rắn mà đồng ý ngay.
Chỉ là, trái tim anh đau đến thắt lại.
Đặc biệt là khi sau đó cô dần dần xa lánh, anh mới dần hiểu ra.
Ngày ấy anh cũng có phần trẻ con, giận dỗi, rồi một cơn tức giận bốc lên, dứt khoát cắt đứt liên lạc với cô.
Nhưng làm sao mà không đau cho được?
Rõ ràng anh đã yêu cô nhiều đến thế.
Nói không buồn là giả, lòng anh đau như dao cắt, đau đến chết lặng.
Thế nhưng..
anh không thể kéo cô xuống cùng mình.
Khi ấy lại đúng lúc thi đại học, thật sự không thể làm chậm trễ cô.
Nếu vì anh mà cô không thi đỗ trường mong ước, thì còn khó chịu hơn là giết anh.
Cô là ánh trăng sáng trên trời, còn anh chỉ là một kẻ nhỏ bé trong lớp bụi trần, vật lộn trong bùn lầy, ngày ngày lo miếng cơm manh áo.
Làm sao anh có thể cho cô một cuộc sống tốt đẹp?
Mẹ cô nói đúng, là anh trèo cao.
Hai người họ vốn dĩ không phải người cùng một thế giới.
Khói thuốc lảng vảng, đôi mắt người đàn ông lạnh lùng và sắc bén.
Trầm Thanh Như để ý đến vết thương trên mu bàn tay anh, có lẽ là do khâu không tốt, một vết sẹo dài gồ ghề ngoằn ngoèo hiện rõ.
Trên lưng anh cũng có không ít, những vết sẹo cũ chồng chéo trên da, u ám, dữ tợn đến mức khiến người khác kinh hãi.
Bất chợt, Trầm Thanh Như ôm anh từ phía saụ Cơ thể Quý Tầm theo phản xạ mà cứng lại.
Bàn tay cô đặt lên tay anh, đầu ngón tay khẽ vuốt ve vết sẹo kia.
Quý Tầm điềm nhiên rút tay về, dập tắt điếu thuốc đã cháy hết, gỡ đôi tay đang ôm quanh bụng mình, khẽ nói "Ngủ đi." "Quý Tầm, phải làm thế nào anh mới chịu tha thứ cho em?" Cô lại muốn ôm lấy anh, nhưng Quý Tầm bất ngờ đứng dậy.
Trầm Thanh Như bất lực nhìn bóng lưng anh.
"Anh đã nói rồi, em chẳng có lỗi gì với anh cả." Quý Tầm cau mày "Nghe không hiểu tiếng người à?" Những lời ấy thật sự quá sắc lạnh, quá làm tổn thương.
Trầm Thanh Như vội xuống giường, đuổi theo giữ chặt cánh tay anh, buộc anh dừng bước.
Cô nhón chân, định hôn anh, nhưng Quý Tầm lại nghiêng đầu né tránh.
"Còn chưa đủ sao?
Rốt cuộc em muốn làm gì?" Giọng anh bỗng cao lên.
Tiếng quát bất ngờ ấy khiến Trầm Thanh Như sợ sệt, cô ngây người nhìn anh, kinh ngạc ngẩng đầụ Sau một hơi hít sâu, cô dịu giọng "Rốt cuộc phải làm thế nào anh mới chịu tha thứ cho em?" Quý Tầm chống tay lên hông, đầu lưỡi chống vào má, thở ra một hơi nặng nề.
Anh không muốn dây dưa nữa, dù gì qua đêm nay, cả hai cũng sẽ quay về cuộc sống vốn có, chẳng còn giao nhaụ Vì thế, anh mềm giọng hơn "Trời


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡