Chương 9
được cả tiếng Phổ thông và tiếng Quảng Đông.
Họ tiếng Trung của tôi lấy theo họ mẹ, họ Trần, tôi tên là Trần Cảnh Ân.
Tuy nhiên, có một điều mẹ tôi mãi không dạy được, đó là làm sao để khiến tôi trở nên khiêm tốn.” “Hì hì.” Cô bị anh chọc cười, cười một cách vui vẻ.
Đặt hộp đàn xuống chân, cô hỏi anh “Jean, vậy tôi có thể gọi anh là anh Trần không?” Anh dang hai tay đặt lên đùi, nói một cách không để tâm “Gọi tôi là Cảnh Ân đi, cứ tự nhiên thôi, đừng trang trọng quá làm gì.” Cô chấp thuận “Được thôi.
Tôi họ Đỗ, Đỗ Bội Kỳ, anh có thể gọi tôi là Bội Kỳ.” Anh không nói gì, cúi người tiến lại gần cô.
Một hơi thở nam tính phả tới, Đỗ Bội Kỳ ngẩn người trong khoảnh khắc, nhìn thấy tay anh quờ nhẹ trước ngực mình, cô hoàn toàn không kịp phản ứng.
Đến khi tỉnh táo lại, cô nhận ra anh đã nhét thứ gì đó vào người mình.
Trần Cảnh Ân mỉm cười với cô, nói “Bội Kỳ, hy vọng tối nay có thể gặp lại cô.” Nói xong, anh đứng dậy rời đi.
Nhìn theo dáng người cao lớn của anh đi xa dần rồi biến mất nơi đường chân trời, cô ngẩn ngơ đưa tay lên ngực, lấy từ trong khe ngực ra thứ anh vừa nhét vào.
Cúi đầu nhìn, đó là một tấm thẻ trắng, trên đó ghi tên khách sạn và số phòng.
Xem chừng đó là một chiếc thẻ phòng.
Trở về phòng khách sạn, Đỗ Bội Kỳ cầm tấm thẻ phòng lên ngắm nghía.
Hóa ra, anh ta có ý đồ đó với cô.
Cô đã hiểu rồi.
Phải thừa nhận rằng, Trần Cảnh Ân là một đối tượng lý tưởng cho một cuộc tình chớp nhoáng cao ráo, đẹp trai, phong độ, lại còn chơi piano cực hay.
Nếu cô không phải là Đỗ Bội Kỳ, nếu không bị quản giáo nghiêm ngặt, nếu không phải đóng vai một thục nữ danh môn, có lẽ cô thực sự đã có thể tận hưởng một đêm tuyệt diệụ Thế nhưng, lý trí và nền giáo dục cô nhận được không cho phép cô làm vậy.
Một chuyện kinh thế hãi tục như thế này, trước đây cô còn chẳng dám nghĩ tới, nói gì đến chuyện thực hiện.
Do dự một hồi, cô ném tấm thẻ phòng vào thùng rác ngay cửa.
Cô là Đỗ Bội Kỳ.
Hoang mang, đấu tranh hay nghĩ ngợi nhiều cũng vô ích.
Từ khi sinh ra, cô đã bị sợi dây xích vô hình đó trói chặt, vĩnh viễn không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của thân phận.
Ném tấm thẻ xong, cô cũng chẳng thấy nhẹ nhõm hơn là bao.
Cô thất thần đi tới bên cửa sổ, nhìn đại dương xa xăm mà thẫn thờ.
Ánh sáng xung quanh yếu dần, bóng tối lặng lẽ kéo đến.
Gió đêm mơn man mái tóc xanh, nhảy múa cuồng loạn trong ráng chiềụ Ánh tà dương dần biến mất nơi mặt biển, không gian sầm tối lại, chỉ còn biển hiệu của quán cà phê gần đó tỏa ra những vầng sáng trắng lung linh, ẩn hiện trong màn đêm.
Một cảm giác hụt hẫng và cô độc mãnh liệt bủa vây lấy cô.
Trong lòng dâng lên một nỗi bi thương không tên, cô đưa tay che lấy lồng ngực.
Trống rỗng, thật trống rỗng.
Cả người cô như tan ra, không biết phải làm sao, đắng chát và không nơi nương tựa.
Trái tim cô như có một hố đen đang hút cạn ánh sáng, nuốt chửng hơi ấm, lấp đầy thế nào cũng không xong.
Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, đêm đen dần đậm màu, thành phố Havana trải ra một bức tranh đêm đầy mê hoặc.
Vầng trăng khuyết treo lơ lửng nơi chân trời, rải xuống những tia sáng bạc